Nỗi Buồn Chiến Tranh
by Bảo Ninh
10 reviews
Có 19 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Nỗi Buồn Chiến Tranh

Linh Lee đã review

"Đời cách mạng, từ khi tôi đã hiểu
Dấn thân vô là phải chịu tù đày
Là gươm kề cận cổ, súng kề tai
Là thân sống nhưng chỉ còn một nửa"
(Trăng trối - Tố Hữu)

Đối với thế hệ trẻ bây giờ, chiến tranh là gì? Liệu có phải là đau thương, chết chóc, là những người hùng, những người liều mạng bảo vệ Tổ quốc, hi sinh thân mình, là những người cha, người anh dũng cảm, là những người nông dân tích cực tăng gia sản xuất cố gắng góp sức vào cho đất nước?

Thời thế thế thời, sống trong thời chiến, ai cũng cố gắng tránh né đi những sự ủy mị, ướt át, tình cảm trai gái dù chớm nở hay chưa, thường ca ngợi tình cảm đồng chí, tình yêu nước, ý chí chiến đấu, cốt để cổ vũ sĩ khí. Cũng bởi vậy mà có những giai thoại một thời như Tây Tiến của Quang Dũng bị câm vì một câu "Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm" mang theo sự ủy mị của một tiểu tư sản.

Nhưng những gì nhiều thường mất đi sự đặc biệt vốn có của nó, và những thứ tưởng như tầm thường lại mang tầm vóc khác thường khi đặt cạnh nhiều thứ quá khác biệt. Đối với tôi, "Nỗi buồn chiến tranh" cũng như vậy. Tôi từng mường tượng Bảo Ninh là một người phụ nữ đằm thắm, chỉn chu, cẩn thận, bởi từng câu văn được chau chuốt rất mượt mà, câu từ thật đẹp, và nếu mỗi cuốn sách lại mang một màu sắc riêng, thì với tôi, cuốn sách này là một màu tím mộng mơ, nhưng không phải ủy mị, mà bởi nó day dứt và giằng xé.

Bảo Ninh đã trộn lẫn, đan xen quá khứ với thực tại, không chút tách rời, phân biệt, mà như gắn liền với nhau, giống như cuộc đời của chính nhân vật chính - Kiên - vậy. Kết thúc chiến tranh, trở về chính cuộc sống hiện thực của mình, nhưng Kiên dường như không hòa nhập được, nhập nhằng giữa ranh giới thời gian. Kết thúc chiến tranh liệu có phải là giải thoát? Quá khứ và hiện tại hòa quyện với nhau, tạo nên một chàng Kiên hâm hâm dở dở, sống điên dại và cuồng loạn giữa đất trời này, sống giữa dày vặt, khổ sở, sống ở thực tại nhưng hồn vẫn chìm trong dòng thác âm ty với những đồng đội nơi viễn xứ.

Quá khứ và hiện tại dường như cũng là sự kết hợp giữa bút pháp hiện thực và lãng mạn.

"Chiến tranh là cõi không nhà, không cửa, lang thang khốn khổ và phiêu bạt vĩ đại, là cõi không đàn ông, không đàn bà, là thế giới thảm sầu vô cảm và tuyệt tự khủng khiếp nhất của dòng giống con người." Thế đấy, là chiến tranh mà, chiến tranh là có chết chóc, có đau thương, có mất mát, đó hoàn toàn không thể tránh khỏi. Chúng ta đứng lên đấu tranh, bất kể già trẻ lớn bé, không kể sang hèn, đều cần chung tay, không nhà, cũng là bốn bể là nhà, khốn khổ nhưng vĩ đại... Và nó thật tàn nhẫn, hôm trước đồng đội còn ngồi bên, nói cười, thì hôm nay đã mỗi người một ngả, cách biệt dương - âm, tất cả chỉ trong nháy mắt. Chỉ chút lơ là mất kiểm soát, thì tạo hóa sẽ sảy tay đem đến "chút bất hạnh" ngay.

Đâu đó ta cũng bắt gặp hình ảnh quen thuộc trong thơ ca thời chiến: "Khổ sở vì đói, vì sốt rét triền miên, thối hết cả máu vì áo quần bục nát tả tơi và vì những lở loét cùng người như phong hủi, cả trung đội chẳng còn ai ra hồn thằng trinh sát nữa". Vẫn căn bệnh sốt rét quen thuộc trong thơ văn ấy, nhưng nó chẳng còn nhẹ nhàng, dí dỏm như thơ ca học trong nhà trường nữa, nó hiện thực hơn và cũng tàn nhẫn hơn
Chiến tranh luôn gắn liền với chết chóc, và chết chóc cũng là tang thương, khổ đau. Nhắc tới Việt Nam, có lẽ người nước ngoài chỉ nghĩ đến chiến tranh Việt Nam, một dân tộc mạnh mẽ tới vô cảm, như những con robot chiến đấu không biết mệ mỏi. Nhưng qua cuốn sách này, những người lính trở nên chân thật nhất, họ cũng có tình, có hồn của mình, không phải những người hồn nhiên trong sáng, luôn sẵn sàng làm nhiệm vụ, họ còn nhớ nhà, nhớ quê, thương mẹ già khắc khoải ngóng con ở hậu phương. Những người lính đảo ngũ không hoàn toàn đáng trách, bởi họ còn trẻ, nhưng gia đình họ, người thân của họ không còn trẻ, còn khỏe để chờ mong, trông ngóng những người con, người cháu đi xa, và cũng chẳng con sức khỏe để nhận tin dữ, một tờ giấy báo tử mà tước đi những niềm hy vọng mong manh. Và những người lính trong văn chương Bảo Ninh cũng có tình cảm nam nữ của mình. Cũng phải thôi, trong bao ngày cô đơn, cận kề cái chết, nhưng tuổi đời còn trẻ, còn khát khao hạnh phúc cá nhân, không phải lúc nào cũng "coi cái chết nhẹ tựa lông hồng". Đây là những nét rất thật, rất sắc, rất đời mà cũng rất người của Bảo Ninh.

Đọc tóm tắt, hay review trên mạng, người ta thường cho rằng "Nỗi buồn chiến tranh" viết chủ yếu về mối tình Kiên - Phương, nhưng tôi chỉ cho rằng nó là một yếu tố lãng mạn tăng thêm cho ngang hàng với sự hiện thực hiện hữu dày đặc trong tác phẩm. Dù là trong tình cảm, hay khi chiến đấu, Kiên thường đau đáu về quá khứ đã qua hiện hữu. Tôi vẫn ấn tượng với câu: "Những người say cần được tự do", rồi tôi chợt nghĩ, có thật thế không, có lẽ, với Kiên, với Bảo Ninh, chính những người cần tự do mới phải say, tự do thoát khỏi được quá khứ.

Chiến tranh đã qua đi nhưng những mất mát về cả thể xác và tâm hồn nó mang lại dường như không thể nào xóa nhòa đi được, bởi vậy nên có những lúc Kiên muốn buông xuôi tất cả để về với vòng tay yêu thương của mẹ trời mẹ đất ư? Và chiến tranh kết thúc rồi thì sao, sống sót có thật là hạnh phúc hay không cơ chứ?

Lạc loài, cô đơn sầu cảm ngay khi đang hòa bình, đang ở giữa lòng đám đông thời đại mới, đó là những nét hay, nét đẹp mà tôi yêu ở "Nỗi buồn chiến tranh".



Review khác về sách này 9
Đợt tái bản khác cho một tác phẩm kinh điển của dòng văn học chiến tranh. Chiếc bìa sách minh họa mới, đỡ u tối hơn, nhưng vẫn lột tả được tinh thần của truyện, vòng hoa - chiến thắng và hòa bình -... chi tiết
NỖI BUỒN CHIẾN TRANH - BẢO NINH Thể loại: tiểu thuyết - hồi kýKhi cầm cuốn sách "Nỗi buồn chiến tranh" trên tay, tôi vẫn nghĩ đó là những trang viết hào hùng, đầy khí phách với lòng tự hào dân tộc ... chi tiết
Khi cầm cuốn sách "Nỗi buồn chiến tranh" trên tay, tôi vẫn nghĩ đó là những trang viết hào hùng, đầy khí phách với lòng tự hào dân tộc và những chiến công vang dội. Thế nhưng, những trang sách đã đ... chi tiết
Đã từ lâu chúng ta chỉ có thể tưởng tượng chiến tranh qua các cuốn sách lịch sử phổ thông, bơi vậy cái ác, những nỗi đau mà chiến tranh mang lại dường như trong chúng ta chẳng ai còn hiểu thấu. Tái... chi tiết
Ngày 9/11, nhà văn Bảo Ninh vừa tham dự Liên hoan Văn học châu Á 2018 lần thứ 2 tại Gwangju, Hàn Quốc. Tại đây, ông đã nhận Giải thưởng Văn học châu Á (Asian Literature Award) với tiểu thuyết Nỗi b... chi tiết
Những kỉ niệm chiến tranh có thể êm đềm, ác hại đều để lại những vết thương mà tới bây giờ khi 1 năm đã qua, 10 năm hay 20 năm nữa vẫn còn đau , đau mãi. Người lính đôi khi chỉ cần nhắm mắt lại là ... chi tiết
Review của bạn Thuy Duy Nguyen"- Mãi mãi chúng mình sẽ không rời xa nhau chứ Kiên?- Ừ- Và khi chết cũng chết bên nhau nhé! - Thầm thì Phương rủ rê....- Nhưng sao lại chết? Chiến tranh: Từ nay mới t... chi tiết
Hiếm ai có thể viết về chiến tranh một cách trần trụi và sâu sắc như thế. Bảo Ninh, một ngòi bút sáng giá ở giai đoạn văn học sau năm 1975, đã viết về chiến tranh với cái nhìn hoàn toàn mới, mà tôi... chi tiết
Nỗi buồn chiến tranh - Bảo Ninh Mình ấn tượng nhất với việc sử dụng từ ngữ của Ông. Nó khiến mình dường như yêu thêm sự đẹp đẽ của tiếng việt, của việc sử dụng ngôn từ trên mặt giấy. Mọi mô tả của ... chi tiết