Người Đua Diều
by Khaled Hosseini
38 reviews
Có 51 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Người Đua Diều

Trương Ý Lan đã review

CUỐN SÁCH CÓ 110 TUẦN THỐNG TRỊ TRÊN DANH SÁCH BEST-SELLER CỦA ‘’THE NEW YORK TIMES’’

‘’Người đua diều’’ là cuốn sách văn học nước ngoài đầu tiên mà mình thấy có nhắc đến người Việt Nam, và đây cũng là cuốn sách nhắc đến nhiều tác phẩm kinh điển khác như: Bố già, Những người khốn khổ,…

Cuốn sách là một câu chuyện kể về sự ăn năn, nỗi dằn vặt từ thuở thiếu thời cho đến khi lớn lên của nhân vật tôi-Amir. Amir và Hassan là hai anh em cùng cha khác mẹ, lớn lên cùng nhau, cùng được nuôi dưỡng từ một bầu sữa, thế nhưng hai con người, lại mang hai số phân khác nhau. Và cả hai đều không biết giữa họ có sợi dây gắn kết để rồi xảy ra một bi kịch, một bi kịch mà một Amir của năm 13 tuổi cho đến khi đã trở thành Amir năm 39 tuổi vẫn không thể quên được…

Tuy là anh em nửa huyết thống, nhưng Amir lại được mọi người thừa nhận là con của Baba, còn Hassan là con riêng của Baba và một người phụ nữ Hazara-vợ người ở của ông, để rồi Hassan lớn lên mang trong mình dòng máu người Hazara-một chủng tộc bị khinh miệt ở Afghanistan lúc bấy giờ. Đó là chuyện xấu hổ, và Baba không muốn cho ai biết ngoại trừ Rahim Khan là người bạn chí cốt của mình. Lớn lên, Baba yêu thương cả hai, nhưng ông chỉ có thể dành tình thương đó một cách công khai cho Amir. Nhưng khi về nhà ông lại tìm cách để bù đắp cho Hassan. Amir và Hassan yêu thương nhau như những người bạn, người anh em chí cốt. Đặc biệt là Hassan, vì sớm ý thức được thân phận ‘’đầy tớ’’, là một thằng Hazara, nên cậu hết lần này tới lần khác cố gắng giúp đỡ, che chở, bảo vệ cho cậu chủ Amir của mình. Còn về phía Amir, vì bản tính trẻ con, vì muốn dành được sự yêu thương nhiều hơn từ Baba, vì ganh ghét, đố kị trước ánh mắt triều mến, cử chỉ và hành động yêu thương của Baba dành cho Hassan-một thằng tôi tớ trong nhà, nên cậu đã nhiều lần tỏ ra khó chiu với Hassan…

Tuy thế cuộc sống vẫn diễn ra êm đềm cho đến một ngày đua diều mùa đông năm 1975, Hassan-một tay cừ về đua diều đã cùng Amir hăng hái ra khỏi nhà từ sớm. Amir trái ngược với Hassan, từ nhỏ đã nhút nhát khiến Baba của cậu khá thất vọng, nên lần này, khi bước ra khỏi nhà, Amir-một cậu bé 13 tuổi mang trong mình niềm tin, động lực vô cùng to lớn: nếu cậu thắng, sẽ cải thiện được tình hình với Baba, hai người có thể yêu thương và gần gũi nhau hơn, sẽ không còn ánh mắt lạnh lùng của cha cậu. Hạnh phúc đã vẫy gọi, cuối cùng con diều của Amir và Hassan cũng trụ đến cuối cùng. Nhưng, vì để mang con diều màu xanh-con diều đã bị diều của Amir hạ gục về. Hassan đã chạy thật nhanh đi tìm con diều màu xanh. Và dĩ nhiên, với cái tài của một người đua diều mà chỉ cần đá cát lên, cho bụi bay cũng biết gió di chuyển hước nào, cuối cùng Hasssan cũng xác định đúng hướng con diều, nhưng cậu lại bị Asef (trạc tuổi Hassan và Amir, họ đã có xung đột sâu săc từ trước) phát hiện và ức hiếp trong một cái ngõ vắng, tại đó, chính tại nơi đó, vào một buổi chiều tối mùa đông đó, đã định đoạt số phận của hai con người, làm cuộc sống của mỗi cá nhân họ có nhiều bước ngoặc lớn. Khi Amir tận mắt chứng kiến Hassan bị bắt nạt dưới tay Asef nhưng cậu không thể, đúng hơn là không dám làm gì trước cú đấm thép của Asef. Chính sự sợ hãi, hèn nhác đã khiến Amir chỉ dám đứng yên, lặng lẽ quay đi, đợi khi Asef bỏ đi, cậu mới dám chạy lại chỗ Hassan. Nhưng với bản tính hiền lành, chỉ sau vài ngày, Hassan lại thôi giận Amir, lại yêu thương, quan tâm Amir như trước. Còn về Amir, hối hân, xấu hổ đã khiến cậu không dám đối mặt với Hassan, Sau này, Amir cố tìm mọi cách đuổi cha con Hassan đi, vì cậu không muốn thấy Hassan-thấy sự xấu hổ của mình, không muốn bị dằn vặt thêm nữa. Và cái hôm cha con Ali dọn đi, cái hôm Amir đứng từ phòng mình, nhìn qua ô kính cửa sổ đang bị nước mưa bắn vào như ‘’bạc nấu chảy’’, đó là lần cuối cậu thấy Hassan-thấy người bạn ở bên mình suốt 13 năm, cùng vui chơi, cùng đua diều, cùng đọc sách, đánh bài, kể chuyện và nói cả ước mơ cho nhau nghe…

Về sau, vì chạy giặc mà Amir và Baba sang Mỹ sinh sống, tại đây cậu có vợ, nhưng không có con và Amir cho rằng đây là quả báo với cậu. Khi đã 39 tuổi, lúc này Baba đã mất trước đó không lâu. Amir nghe chú Rahim Khan gọi và nói muốn gặp cậu, vì ông sắp qua đời do bệnh phổi. Amir, với tất cả tình yêu đối với một người chú, người thầy, người bạn thuở nhỏ đã nhanh chóng bay về Pakistan gặp chú. Ông đã nói cho Amir biết toàn bộ sự thạt, về sợi dây liên kết giữa cậu và Hassan, để rồi suốt 25 năm ‘’những cái gai tội lỗi ấy lại một lần nữa móc vào lòng’’. Và cũng lúc đó, Rahim Khan cho biết Hassan đã chết dưới tay người Tabilan-nhóm người tấn công và giết tàn bạo những người Hazara, nhưng vẫn để lại Sorah-con trai của Hassan và đang bị ngược đãi trong trại trẻ mồ côi. Một lần nữa, bằng tất cả sự ăn năng của mình, con sóng lòng nơi Amir đã nổi dậy. Trở về Afghanistan, về Kabul, về để cứu Sorah, cứu sống đứa cháu của mình cũng đồng nghĩa đối mặt với cái chết,về một nơi đầy nguy hiểm, nhưng chưa bao giờ tình máu mũ lại trỗi dậy mạnh mẽ đến thế, và cuối cùng, Amir đã đón Sorah về nhà an toàn với mình, mặc dù có trải qua nhiều khó khăn, nhưng với tình yêu thương, tất cả đã bị đánh bại.

Trong cuốn sách, mình thích nhân vật Farid (ai đọc rồi sẽ biết hen ^^), và đặc biệt là chú Rahim Khan. Tuy chiến tranh, nghèo khó, bệnh tật đã khiến chú mất đi vẻ phong độ vốn có, nhưng những câu nói của chú mới thật có giá trị. Đã chỉ cho Amir thấy con đường hoàng lương, ông là một con người chuẩn mực, yêu quê hương sâu sắc

Vài câu trích dẫn mà mình thích trong cuốn sách:

-Không có hành động nào xấu xa hơn trộm cắp, Amir ạ. Một người chiếm đoạt những gì không phải của mình, dù đó là một cuộc đời hay một ổ bánh naan… Ta nhổ vào loại người ấy.
-Khi con giết một người, con ăn cắp một cuộc đời. Con ăn cắp quyền làm vợ của một người đàn bà, cướp cha của lũ trẻ. Khi con nói dối là con ăn cắp quyền của ai đó được biết sự thật. Khi con lừa bịp, con ăn cắp quyền được ngay thẳng.
-Thời gian dễ là một kẻ tham lam-đôi khi nó ăn cắp hết mọi chi tiết cho bản thân nó.
-Chuộc lỗi thành thực chính là như thế, khi tội lõi dẫn đến lòng tốt
-một con người không có lương tâm, không có lòng tốt sẽ không biết đau khổ
-Luôn có một con đường để tốt lành trở lại
-Máu mũ là thứ quyền uy, bachem ạ
-Rốt cuộc, cuộc đời không phải là một bộ phim Hindu. Zendagi migzara, những người Afghan thích nói thế: Đời cứ trôi đi, chẳng kể đến bắt đầu, kết thúc, kamyab, nah-kam, khủng hoản hay thanh thản, luôn tiến về phía trước như một đoàn lữ hành ì ạch và bụi bặm của người du mục kochis.
-Đã một phần tư thế kỉ tôi không thả con diều nào, nhưng bất ngờ, tôi lại trở lại tuổi mười hai và những bản năng xưa kia của tôi ào ạt trở về.

Bài học rút ra: Những hành động khi còn bé có thể sẽ quyết định cả cuộc đời của ta sau này, hãy yêu thương, quan tâm với những người xung quanh, hãy biết chịu trách nhiệm trước những hành vi của mình, có như vậy, cuộc sống mới trọn vẹn, ý nghĩa

Cái hay trong cuốn sách là miêu tả vô cùng thành công diễn biến tâm lý của nhân vật, đọc xong cuốn sách này, thấy mình biết thêm nhiều thứ, về Afghanistan, về Kabul, và về người Hazara….



Review khác về sách này 37
Ở một khía cạnh khác, tôi nói về giá trị nhân đạo, có lẽ còn nhiều điều để nói hơn cả tính hiện thực của tác phẩm này nữa. Bởi vì dẫu có phản ánh hiện thực sắc nét đến nhường nào, thì mỗi tác phẩm... chi tiết
[ Review - Người đua diều  ] của bạn Viết ThuậnTrước giờ chưa Review cuốn sách nào nhưng vì thấy tác phẩm này hay quá nên muốn để lại vài dòng chữ tâm huyết. Dành cho những bạn nào có ý định mua nó... chi tiết
Người đua diều được dựa trên chính câu chuyện của tác giả. Câu chuyện bắt đầu với hình ảnh hai thằng nhóc rong ruổi Kabul để chơi đùa và đọc sách. Hai đứa nhóc dù xuất thân khác nhau, địa vị của ch... chi tiết
Trước hết xin tớ xin gửi lởi cảm ơn tất cả những tình yêu nào đã mò vào đây đọc review của tớ <3 <3 “ Chỉ có duy nhất một tội lỗi. Và đó là trộm cắp… khi con nói dối, thì con đã ăn cắp quyền ... chi tiết
"NGƯỜI ĐUA DIỀU" - BỨC TRANH PHẢN ÁNH CUỘC SỐNG AFGANISTANLâu rồi tôi mới lại đọc một cuốn truyện phản ánh được rõ ràng, chân thực hiện thực cuộc sống đến như vậy. "Người đua diều" làm tôi liên tưở... chi tiết
"Amir jan, vì cậu, cả ngàn lần rồi."Hassan giống như một con chó nhà, với lòng trung thành tuyệt đối. Cậu yên lặng ở bên Amir, hy sinh và chẳng bao giờ đòi hỏi nhận lại. Cậu nhận lỗi thay Amir, để ... chi tiết
Tác phẩm cảm động, tinh tế và đầy nhân văn này cuốn hút tôi ngay từ những trang đầu bởi giọng văn gần gũi, bình dị và tinh tế của Khaled khiến tôi có cảm giác mình giống như một con người đáng tin,... chi tiết
Câu chuyện của hai người bạn Amir và Hassan thay đổi cùng những thăng trầm của đất nước. Theo mạch kể đó, “Người đua diều” đem đến cho mình một thứ cảm xúc đậm đặc đến nghẹt thở. Vui mừng, căm tức,... chi tiết
REVIEW NGƯỜI ĐUA DIỀUTrước tiên, mình xin khẳng định đây là một quyển sách thực sự rất hay và đáng đọc. Câu chuyện lấy bối cảnh tại Afghanistan - một đất nước nghèo chìm đắm trong chiến tranh. Nhân... chi tiết
Người đua diềuKhaled HosseiniTôi biết điến cuốn sách Người đua diều cách đây khá lâu, song do nghe nói rằng nó rất buồn nên cứ lần nữa mãi chưa đọc. Nhưng lần này, khi tôi mở vài trang ra đọc thử t... chi tiết