Một Lít Nước Mắt
by Kito Aya
29 reviews
Có 37 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Một Lít Nước Mắt

Trương Ý Lan đã review

Có bao giờ bạn thử ngẫm nghĩ xem cuộc đời của mình đã thật sự có ý nghĩa, đã thật sự trọn vẹn chưa? Và bạn có đủ lạc quan, tự tin để đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã để theo đuổi ước mơ của mình? Hay ta vẫn còn đang nuối tiếc nhiều chuyện vì chưa thực hiện được? Nếu thế thì bạn ơi, mình khuyên bạn, hãy thực hiện ước mơ của mình ngay khi ta còn có thể, khi ta còn được ‘’hít thở thật sâu dưới trời xanh’’, và đừng sợ vấp ngã, vì:

‘’Vấp ngã ư?
Chẳng vấn đề.
Dẫu thế nào ta vẫn có thể đứng lên.
Lúc vấp ngã hãy ngước lên trời kia.
Bầu trời xanh bao la ngút ngàn tầm mắt.
Có thấy nó đang mỉm cười với bạn không?
Bạn đang còn sống’’

Đó, bạn thấy chưa, được sống thì hạnh phúc thế đấy, chẳng sợ gì cả, cứ thoải mái làm những gì mình thích, nhưng nào ai cũng có được cái phước để sống trọn 60 năm cuộc đời, để được vấp ngã rồi lại ngước nhìn lên bầu trời xanh kia đâu... Và một lít nước mắt đã cho mình hiểu hơn về cuộc sống, rút ra được nhiều bài học để có thể sống tốt hơn, ý nghĩa hơn.

Cuốn sách là những trang nhật kí có thật của Kito Aya-một cô bé 15 tuổi đã mắc bệnh thoái hóa dây thần kinh tiểu não, căn bênh ấy không chữa được, và Aya đã chết ở cái tuổi 25. Ừ thì chết, đơn giản thế đấy, nhưng trước khi chết, cô phải trải qua biết bao sự dày vò cả về thể xác lẫn tinh thần: Đầu tiên là mất dần khả năng giữ thăng bằng, việc đi đứng cũng có vấn đề, kể cả nói, ăn, cầm, nắm, rồi cô phải sử dụng bảng chữ, dùng tay chỉ một cách khổ cực lên tấm bảng để mọi người hiểu mình muốn nói gì, và sau này liệt hoàn toàn, cuối cùng là chết. Nhưng khốn thay, tinh thần, trí tuệ của người bệnh vẫn minh mẫn, để rồi Aya đã viết lên những trang nhật kí đẫm nước mắt suốt bao năm trời đối đầu với bệnh tật.

Tuổi 15, một cái tuổi thật đẹp, cái tuổi đầy hoài bão, ước mơ, còn biết bao nhiêu chuyên đang chờ Aya phía trước, nhưng căn bệnh quái ác đã khiến cô phải bỏ lại dỡ dang những mơ ước của đời mình để chống chọi nó. Trong khi bạn bè đồng trang lứa đang tiếp tục đi học bình thường, thì Aya phải chuyển sang trường khuyết tật, trong khi bạn bè đang học đại học, đang tìm công việc làm thì Aya vẫn học, vẫn làm, vẫn nỗ lực, nhưng nỗ lực của cô là trong bệnh viện, trong nhà-trong bốn bức tường buồn tẻ. Và trong lúc mọi người đang đi trên con đường ước mơ, con đường đầy hi vọng thì con đường của Aya như thế nào? ‘’Con đường phía trước dường như đang hẹp dần. Nó ngày một trở nên hiểm trở’’‘’Trong giấc mơ, mình được thoải mái dạo chơi, được chạy, được tự do vận động...nhưng trong hiện thực, tất cả với mình đều không thế.’’ Ấy thế đó, cái ước mơ tưởng chừng như đơn giản với nhiều người, thậm chí là một đứa con nít 1-2 tuổi cũng làm được, nhưng đối với cô bé 15 tuổi thì đó lại là niềm mơ ước. Và còn gì đau khổ hơn khi phải chịu đựng ánh mắt vô tâm của mọi người: ‘’Họ nhìn mình từ trên uống dưới bằng ánh mắt phân biệt... Mình thấy tủi thân lắm, nước mắt chực trào ra. Liệu có ai lại mong một cơ thể tật nguyền như thế này cơ chứ?’’ Nào ai muốn một cơ thể như thế, thế nhưng những con người kia, vì tính tò mò (nói thẳng ra là thế) họ đã vô tình dán cặp mắt ấy vào cô, vào Aya tội nghiệp.

Nhưng trong cuốn sách này, ta không phải chỉ có biết đến một hình ảnh Aya tội nghiệp, suốt ngày khóc lóc, mà điều làm cho mình thật sự nể phục là nghị lực của Aya, đã cố gắng chống chọi với bệnh tật một cách kiên cường. “Mình cũng muốn đạt được hạnh phúc. Nhất định phải tìm ra điều gì đó mình có thể cạnh tranh bình dẳng với những người bình thường khác. Mày chỉ mới có 16 tuổi mà Aya, còn trẻ lắm, hãy cố lên’’ Và dù cơ thể có ốm đau, bênh tật, Aya vẫn lập cho mình một danh sách các công việc sẽ thực hiện trong ngày, nào là lau sàn, dọn quét, luyện nói, luyện viết,... để rồi cuộc đời của Aya có ý nghĩa đến những phút giây cuối cùng.

Ngoài ra mình còn khâm phục mẹ của Aya, chính bà đã truyền thêm sức mạnh giúp Aya có thêm niềm tin để tiếp tục sống, câu nói nào của bà mình cũng thấy rất ý nghĩa: ‘’Chậm chạp cũng được, không giỏi giang cũng được, điều quan trọng là con luôn nổ lực hết mình.’

Và mình hi vọng là mình, cả các bạn nữa, hãy trân trọng những gì đang có, bởi những điều ta xem là bình thường, nhưng cũng có thể lại là ước mơ của nhiều người khác, ta hãy sống thật tốt, thật trọn vẹn và yêu thương những người xung quanh, đừng để cuộc đời của mình trôi qua một cách lãng phí, bởi ai cũng chỉ sống một lần rồi thôi <3

“Có những người mà sự tồn tại của họ giống như không khí, êm dịu, nhẹ nhàng, chỉ khi họ mất đi người ta mới nhận ra họ quan trọng nhường nào. Mình muốn trở thành một sự tồn tại như thế.”-Kito Aya-


Review khác về sách này 28
Một lít nước mắt_Kito AyaMột lít nước mắt chắc cũng đã là cái tên quen thuộc với nhiều độc giả.Đây là một cuốn tự truyện mà nhân vật chính cũng là tác giả Kito Aya.Nó cũng có phim chuyển thể,rất cả... chi tiết
Nếu bạn đang có một cuộc sống bình thường, sinh ra không bị khiếm khuyết nhưng gặp chút khó khăn, thậm trí chỉ mới bị mẹ mắng cho vài câu là đã thấy cuộc sống của mình sao mà chán thế, kêu rằng: Ôi... chi tiết
Cũng như bao cuốn nhật kí khác nhưng điều gì đã làm cho bao nhiêu bạn đọc phải thật sự cảm động trước " Một lít nước mắt "? Trước tiên, cuốn sách lôi cuốn mình bởi chính tác giả của nó Kito Aya. Cô... chi tiết
Đây là một cuốn nhật kí về cuộc đời của Aya, một con người vừa nghị lực vừa phi thường.Có lẽ phải đọc theo kiểu '' mưa dầm thấm lâu '' thì những cảm xúc ấy mới có thể đọng lại trong tâm trí mỗi ngư... chi tiết
☘️“ Có những người mà sự tồn tại của họ giống như không khí , êm dịu ,nhẹ nhàng ,chỉ khi họ mất đi người ta mới nhận ra họ quan trọng đến nhường nào . Mình muốn trở thành một sựu tồn tại như thế “ ... chi tiết
Bước chân loạng choạng, chập chững, khuyềnh khoàng lê đi trên con đường đời cất giấu đầy những đợt trị liệu của cô bé Aya chẳng khi nào dừng lại. Dù cho giờ đây Aya chẳng còn sống, và cái tên Aya t... chi tiết
Trong cuộc sống, tớ đã từng biết có những người tự tìm đến cái chết, đã vì quá căng thẳng mà hủy hoại cuộc sống của chính mình, gây ra sự thương tiếc, xót xa, đau đớn cho người thân… giá như họ có ... chi tiết
Như tên gọi của cuốn sách "Một lít nước mắt", đó dường như báo trước câu chuyện đau buồn thấm đẫm nước mắt cũng như lấy đi nhiều nước mắt của người đọc. Aya, một nữ sinh 15 tuổi bình thường, vui tư... chi tiết
Xin lỗi Aya, Xin lỗi vì đã rơi những giọt nước mắt thương hại này...Cho đến khi từng chút đọc, từng chút xem, từng chút cảm nhận về nhật kí của cậu, điều đó làm tớ thay đổi nhiều suy nghĩ lắm. Thật... chi tiết
Tôi tin rằng bất kỳ ai đọc quyển này cũng không thể ngăn được những dòng nước mắt của bản thân khi câu chuyện bi thương của cô bé người Nhật kiên cường ấy khép lại ở những trang cuối cùng. Có lẽ “M... chi tiết