Siddhartha
by Hermann Hesse
4 reviews
Có 6 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Siddhartha

W a n g đã review

SIDDHARTHA - Câu chuyện dòng sông (Hermann Hesse)

Mình vừa đọc xong quyển tiểu thuyết Siddhartha - tác phẩm đạt giải Nobel văn chương 1946 của Hermann Hesse. Đây là ấn bản dịch từ nguyên bản tiếng Đức cùng tên. Mình cũng đã tìm đọc luôn một ấn bản khác trước đây, là bản dịch từ phiên bản tiếng Anh, có tên là Câu chuyện dòng sông. Cảm giác đầu tiên khi mình đọc quyển tiểu thuyết này, đó chính là sự giống nhau với cuốn Dấu chân trên cát - Truyện về người Ai Cập khai sáng văn minh Hy Lạp của Mika Waltari.

Nếu như Dấu chân trên cát là câu chuyện về cuộc đời của một người y sĩ tài ba Ai Cập có kiến thức uyên thâm về khoa học sự sống và sự chết - Sinuhe, thì Câu chuyện dòng sông là câu chuyện về một người Bà la môn có trí tuệ vượt bậc - Siddhartha. Bạn đã thấy điểm giống nhau đầu tiên của hai nhân vật này chưa? Đó chính là tên của họ đều bắt đầu bằng chữ S: Sinuhe và Siddhartha (hihi). Nhưng mình sẽ gọi Siddhartha là Tất Đạt, giống như trong ấn bản Câu chuyện dòng sông. Vì Tất Đạt nghe nó Việt Nam hơn là Siddhartha và cá nhân mình cũng thích bản dịch từ tiếng anh hơn bản dịch từ tiếng Đức :)

Điểm giống nhau đầu tiên mình muốn nói (không phải giống tên) đó chính là về Tình bạn. Mình đã từng cảm động về tình bạn của Sinuhe và Horemheb bao nhiêu thì mình càng trầm trồ về tình bạn của Tất Đạt và Thiên Hữu (Govinda) bấy nhiêu. Một tình bạn trong sáng và đẹp, mà ban đầu mình suýt nghĩ theo kiểu không trong sáng khi đọc những dòng sau:

"Thiện Hữu bạn chàng, con một người Bà La Môn, yêu chàng hơn ai hết. Chàng yêu đôi mắt và giọng nói trong trẻo của Tất Đạt. Chàng yêu dáng đi của Tất Đạt, cử động của chàng. Chàng yêu tất cả những điều Tất Đạt làm và nói, và trên tất cả, chàng yêu kiến thức của Tất Đạt, những tư tưởng đẹp đẽ và đầy nhiệt tình, ý chí mạnh mẽ và thiên tính cao vời của chàng."

Qua câu chuyện về tình bạn đáng quý này, mình càng thêm tin vào những mối lương duyên có tên là tri âm tri kỷ. Trong cuộc đời, sẽ may mắn biết bao khi ta có được một người bạn hiểu mình. Trải qua một cuộc bể dâu, người bạn đó vẫn ở bên mình và hiểu mình là một điều hạnh phúc. Cái hôn trán cuối cùng của Thiên Hữu dành cho Tất Đạt thực sự làm mình xúc động. Mà nói theo như bản dịch Câu chuyện dòng sông, "đây là một hành vi gây chấn động, mà các bậc thầy Thiền tông và Mật tông thường sử dụng để thức tỉnh môn sinh, khi ngôn từ không có hiệu quả. Nó nói lên rằng chỉ có tình yêu có nội dung trí tuệ mới đem lại sự an lạc, giải thoát cho con người, không phải chỉ trí tuệ suông."

Điểm giống nhau thứ hai là con đường mà cả hai nhân vật chính phải đi qua. Trên con đường đi tìm chân lý của Tất Đạt, anh đã trải qua tất cả cung bâc hỷ, nộ, ái, ố của một người thường tình có được, để rồi cuối cùng, những xúc cảm giác quan, địa vị và quyền lực ấy không mang lại sự an lạc mà anh đang kiếm tìm. Mình thấy nó giống y hệt con đường mà Sinuhe đã phải đi qua. Nhứt là lúc hai chàng thanh niên này vô tình bắt gặp một bóng hồng làm cho mình phải hồn xiêu phách lạc và chìm đắm trong lâu đài tình ái đầy xúc cảm. "Anh hùng khó qua ải mỹ nhân" là có thật.

Điểm giống nhau thứ ba mà mình thấy được ở hai cuốn tiểu thuyết này chính là lời khuyên hãy quan sát và lắng nghe vũ trụ cũng như môi trường thiên nhiên mà chúng ta đang sống. Nếu Dấu chân trên cát là cái nhìn vĩ mô về các vì sao trên thiên hà và vũ trụ thì Câu chuyện dòng sông là sự lắng nghe đến từ những sự vật thiên nhiên xung quanh chúng ta. Mình sẽ chia sẻ những bài học mà Tất Đạt nhận được từ dòng sông ở bài viết sau. Vì mình rất tâm đắc những bài học này.

À, có một trải nghiệm thú vị nhẹ khi mình đọc Câu chuyện dòng sông. Đầu tiên là đoạn miêu tả ông lão lái đò Vệ Sử (Vasudeva) bình thản chèo với đôi tay vạm vỡ (mặc dù ông lão đã ngoài sáu mươi thì phải). Mình nhớ ngay tới hình ảnh một ông lão đã tầm bảy mươi, ở độ tuổi thất thập cổ lai hi, “tay lêu nghêu như cái sào, chân khuỳnh ra như kẹp lấy một cái bánh lái tưởng tượng, giọng nói ào ào như thác lũ sông Đà, nhãn giới vòi vọi như nhìn về một bến xa nào đó,…” trong tác phẩm ám ảnh học trò Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân trong những năm học cấp ba. Tiếp đến là những đoạn ông lão lái đò và Tất Đạt tự tình với dòng sông, mình liên tưởng đến ngay tác phẩm huyền thoại không kém Ai đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường. Mình thấy rất vui khi phát hiện ra hai điều thú vị này :))

Mọi dòng sông đều chảy ra biển, nên dù là sông Đà của Nguyễn Tuân, sông Hương của bác Hoàng Phủ Ngọc Tường hay dòng sông không có tên trong Câu chuyện dòng sông của Hermann Hesse đều mang lại cho con người những bài học vô giá nếu như chúng ta chịu khó quan sát và lắng nghe nó. Hy vọng nhiều người sẽ biết đến và đọc Siddhartha hay Câu chuyện dòng sông của Hermann Hesse. Đọc thêm cuốn Dấu chân trên cát của Mika Waltari nữa nếu như bạn quan tâm và hứng thú với chủ đề này nữa ngen <3



Review khác về sách này 3
Cho đến thời điểm bây giờ,  thì đây mới chỉ là cuốn sách đầu tiên của Herman Hesse mà mình đã đọc. Mình đọc thời mình mới lớp 8, 9 trong một thư viện gần nhà, và dĩ nhiên, ở độ tuổi đó, mình chẳng ... chi tiết
Hermann Hesse - nhà văn, nhà thơ lỗi lạc người Đức, nổi tiếng với nhiều tác phẩm được dịch và xuất bản ở Việt Nam cả trước và sau năm 1975. Các tác phẩm của ông được biết đến nhiều ở nước ta có thể... chi tiết
Tôi tin rằng, mua, đọc một cuốn sách là một cái "duyên". Và tôi thấy mình may mắn có duyên hạnh ngộ cuốn sách Siddhartha của Hermann Hesse trong những ngày đầu năm đầy hứng khởi. Cuốn sách nhỏ bé m... chi tiết