Chuyện Ngõ Nghèo
by Nguyễn Xuân Khánh
6 reviews
Có 9 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Chuyện Ngõ Nghèo

Hoàng Việt Minh đã review

Đúng là cái tên sách “Chuyện ngõ nghèo” chỉ là cách để cho xuất bản thôi, phải là cái tên cũ của sách mới vang lên được cái đã, cái khó hiểu bởi cái tên cho ta ấn tượng được nhiều thứ và đọc xong về tác phẩm ta hiểu được phần tác giả mong muốn truyền tải những gì , đó là “Trư cuồng”. Tác phẩm được tác giả Nguyễn Xuân Khanh hoàn thành năm 1982, nhưng sau 34 năm mới được ra mắt và cho ta hiểu được một phần nào đó trong quá khứ bấy giờ.

Đời này có nhiều cơn: cơn lý tưởng, cơn bộ đội, cơn viết báo, cơn đọc sách, cơn mê gái, cơn mê man, cơn khủng hoảng, cơn hoài nghi, có khi là cả cơn điên. Thời bấy cả nước rộ lên “cơn mê lợn”. Có người nuôi lợn đến phát cuồng, nuôi lợn đã lên tới mức nghệ thuật, người nuôi thành người nghệ sĩ. Đừng cười họ, hãy thử nghĩ xem khi bạn đã lên cơn, bạn đã mê, bạn tìm thấy thứ mình thích và rồi bạn dành toàn bộ cho nó thử tự hỏi xem mình cũng khác gì họ đâu, có khi là hơn thế.

Câu chuyện là một cuốn nhật ký, được việt bởi một nhà viết báo, tên là Hoàng. Một người thích viết nhưng lại không được viết do đã phạm một cái “húy” gì đó nên bị thất sủng , phải về nghỉ hưu non. Ông là người tỉ mỉ, lại vì mắc bệnh nghề nghiệp nên thích ghi chép nên khi chăn lợn thấy nhiều điều thú vị ông đã ghi lại.

Nhân vật Hoàng dẫn ta tới 2 người bạn của ông đó là Lân và Tám. Lân, một người thương binh khi trở về từ chiến trường đã được cử đi làm tại cơ quan nhưng chán với cảnh tranh đấu mà xin nghỉ ở nhà nuôi lợn. Anh nuôi lợn như một người nghệ sĩ, đến việc đặt tên nó còn mang cho ta thấy cảm giác như trong cuộc chiến vậy, cái tên hào hùng như: Chiến Binh, Tên Lửa, Xung Kích, Thần Sấm… Ngày đêm, anh túc trực bên dòng sông đen, vớt đồ thừa thãi từ các lò mổ về chế biến như một “nhà máy” thức ăn phục vụ cho đàn lợn của mình.

Tám, một người bạn khác của nhà văn nghèo, cũng trở về từ chiến trường - là nhà khoa học, thầy giáo dạy sinh vật, còn chuyên tâm nghiên cứu cả lý thuyết luận về lợn, đưa ra “Bách khoa lợn”, liên hệ cổ kim Đông Tây, từ cách chế biến món ăn bằng thịt lợn, cách nuôi lợn lớn nhanh, tìm hiểu đặc tính loài lợn, đưa ra những kết luận rùng rợn nhưng hoàn toàn có cơ sở dựa trên nhiều vụ án đã xảy ra trong thực tế là lợn thích ăn… thịt người nhất. Anh đã tổng kết những ghi chép, quan sát về cuộc tranh đấu theo kiểu “rất người” trong xã hội loài lợn để có thể tiến lên, thậm chí bước tới giấc mơ thống soái loài người.

Bộ ba nhân vật Hoàng - Lân - Tám đã hội tụ đủ mọi yếu tố từ thực tế nuôi lợn tới triết học về lợn, đưa ra những đoán định xa xôi về tính lợn trong con người - mà nếu không học cách kiềm chế và loại bỏ thì xã hội sẽ ngập tràn “tính lợn”, có thể coi những giấc mơ như lời cảnh báo mang tính nhân loại chứ không còn bó hẹp trong những câu chuyện bon chen chật vật của những phận người trong một ngõ nghèo.

- “Hãy cắt tiết con lợn như cắt tiết cuộc đời cho đến cùng giọt máu. Chờ có run tay. Này, cắt ngang một đường, rồi chếch lưỡi dao đâm chéo vào tim. Ngoái lưỡi dao một vòng cho đứt hết những mạch máu nhằng nhịt. Ấn dao về một phía cho của ra mở rộng. Thế là tiết sẽ ồ ồ chảy ra như vòi nước. Đạp chân vào bụng cho tiết chảy nhanh hơn. Và dốc chân sau lên cho máu ra đến cùng. Hãy nhờ lấy – Hãy đâm cho trúng – Không được phép run tay. Hãy vắt máu cho kiệt. Có thế trông miếng thịt mới trắng mới đẹp, ăn miếng thịt mới ngọt mới thơm. Hãy cắt tiết cuộc đời như…”

- “Khi yêu một điều gì, ghét một điều gì tức là ta đã làm chính trị. Chỉ khi nào hết yêu ghét, tức là đến ngày tận thế, thì bấy giờ mới hết chính trị. Chính vì vậy, khi nói không làm chính trị, ta đã tự lừa dối, ta đã hèn nhát lẩn trốn. Anh nói nuôi lợn như một nghệ thuật, tức là anh đã tự phỉnh nịnh, tự coi mình hơn kẻ khác, trong khi đó thực chất anh đang tôn vinh cho sự vô liêm sỉ, sự nô lệ”.

- “Đừng phó mặc con ơi. Hôm nay ta có cái gì nắm chắc trong tay, ta hãy sống bằng hết trái tim, khối óc của ta cho ta cái trong tay ấy. Khi ta đã sống hết sức rồi, thì dù kết quả ra sao, đối với ta thế cũng là mãn nguyện. Sống như thế thu nhập được nhiều con ạ. Cách sống ấy giàu có nhất…hạnh phúc nhất…”

Tác giả xây dựng một hệ thống những biểu tượng và ẩn dụ lộ liễu và chất phác đến ngô nghê. Bọn Lợn thì tượng trưng cho những gì xấu xa tồi tệ, những kẻ tha hóa chỉ biết ăn biết ngủ, Lợn hóa con Người là chứng bệnh không trừ một ai như cái câu nhắc đi nhắc lại đầy ma mị “Poóc xi nô ma ni! Poóc xi nô ma ni!”, và chính cái xã hội này biến người thành lợn. Còn chi tiết nào có thể nực cười và ấu trĩ hơn khi nhà văn đau khổ tột độ bán sách văn chương triết học cao cấp để nuôi lợn và tưởng tượng rằng lũ lợn đang gặm gau gáu nào Sê khốp nào Đốt nào Sagan?

Cuốn sách khiến ta cầm lên rồi là sẽ không bỏ xuống được, cho ta biết bao ưu tư, suy nghĩ, nó gửi gắm nhiều ưu tư với dân tộc, với đất nước, với lịch sử ngàn năm và bản chất thiện sâu kín nhưng luôn tỏa sáng rạng rỡ của nhân loại. Nguyễn Xuân Khánh, rất dũng cảm và liều lĩnh, khi vào thời điểm cách đây hơn 30 năm, đã dám viết về những đề tài cấm kỵ mà cho đến thời điểm hiện tại, một số chuyện vẫn còn rất thời sự…



Review khác về sách này 5
Chuyện ngõ nghèo _ Nguyễn Xuân KhánhMột cuốn sách viết từ những năm 1980 mà đến tận giờ hơn 30 năm sau mới xuất bản.Nguyễn Xuân Khánh chắc cũng là một tác giả Việt Nam được nhiều người biết đến,và ... chi tiết
Chuyện ngõ nghèoÁm ảnh, băn khoăn, day dứtMột góc nhìn về thời bao cấp Phim kinh dị đã là gì HÀY cuối cùng thì mình cũng đọc LƯỚT xong cuốn này. Năm nay năm Kỉ hợi nhỉ. Vậy đã bao giờ bạn nghĩ lợn ... chi tiết
Nhắc đến cái nghèo, ta đâu thể nào quên được hình ảnh chị Dậu trong “Tắt đèn” của Ngô Tất Tố, lão Hạc trong tác phẩm cùng tên của Nam Cao, hay anh Pha trong “Bước đường cùng” của Nguyễn Công Hoan… ... chi tiết
#review #Trư_cuồng #Nguyễn_Xuân_KhánhKể ra Nhã Nam nhất định sở hữu những bàn tay rất biết cách "hô biến", những cái tên sách trở nên giàu chất nghệ thuật, đôi chút nên thơ, chân chất: Trước có "Tr... chi tiết
Chuyện ngõ nghèoSài gòn, ngày 9 tháng 10 năm 2018,Ông bà ta thường bảo “phú quý sinh lễ nghĩa”. Nên những thứ mắc mỏ như “mơ mộng” thì kẻ giàu mới dám tậu về. Còn trong những khu ổ chuột, thứ tài s... chi tiết