Lỗi - Error 404
by Plaaastic
3 reviews

Review sách Lỗi - Error 404

Tường Vân đã review
Mình đã vừa cười vừa khóc khi đọc quyển sách này. Trước khi đi vào review cụ thể, mình muốn đính chính trước là quyển sách này không phải mang tâm trạng u ám hoàn toàn 100% nhé. Dĩ nhiên, đọc cái tựa thì biết nội dung sẽ không nói hay kể gì về mấy cái nhắng nhít vui vẻ cute dễ thương các kiểu rồi, nhưng vì có 1 số RẤT ĐÔNG những người hiểu sai về TRẦM CẢM và NGƯỜI TRẦM CẢM, nên hễ cứ thấy 2 cụm từ này và những gì liên quan là lại tự động nghĩ đến chết chóc, vật vã, đen tối. Còn nổ ra tranh luận rằng người trầm cảm nói riêng và những vấn đề tâm lý khác nói chung có nên viết sách không, rồi thì có nên đọc sách do người trầm cảm nói riêng và những vấn đề tâm lý khác nói chung viết hông, tại sợ bị ám ảnh bị ảnh hưởng bởi tâm trạng tiêu cực pla pla. Chời má, trầm cảm chứ có phải sida đâu, không lây qua đường đọc sách nói riêng và đường câu chữ nói chung nha mấy mẹ. Đi đọc mấy cái tản văn yêu đương của Hạ Vũ aka hay Huyền Trang Bất Hối đại tỷ cho tâm trạng tích cực nà. Bực cái cửa mình hết sức hà. Nè nè thôi giờ nhào vô review đàng hoàng nè, không chửi đổng chửi phong long nữa nè :)) Thiệt tình nãy giờ thấy mình giống Chí Phèo phiên bản nữ vl, chửi thiên chửi địa cho đã cuối cùng đứa nên đọc thì không thấy để mà đọc. :))) Như mở đầu, mình có viết là vừa cười vừa khóc khi đọc "Lỗi - Error 404", là vì cách Plaaastic nói về bản thân mình nói riêng và kể trong sách nói chung nó khá là hài hước, dí dỏm, đúng như chị có nói trong sách, rằng cuộc vui nào mà chưa có mặt chị là nó chưa bắt đầu. Bởi thế mới nói không phải sách về trầm cảm, tác giả là người trầm cảm thì là loại sách "độc hại". Còn lý do mình khóc? Cũng chính bởi văn phong hài hước của chị. Chị luôn nói về bản thân, về vấn đề đang mắc phải bằng thái độ bàng quan, dửng dưng, như thể nó là của 1 ai đó xa lạ khác, rất rất là mỉa mai và cay đắng, cùng với những cảm giác và 1 vài rối loạn tâm lý, cảm xúc mà bất cứ ai cũng từng trải qua. Mình thấy mình trong đó, và như được chị nói lên hộ nỗi lòng. "Lỗi - Error 404" như là 1 hồi ký - nhật ký của Plaaastic, ghi chép về bản thân chị, về nhiều điều của chị mà trước nay chị chưa từng công khai. Bao gồm quá trình trưởng thành từ nhỏ đến lớn. Có thể nói, nhìn từ ngoài, chị được xem như là "con nhà người ta" trong truyền thuyết mà các ông bố bà mẹ hay lôi ra để so sánh với đứa con của mình trong mỗi bữa cơm (vậy mà mỗi lần hỏi lại đứa đấy là đứa nào cho con coi mặt coi nó ra làm sao giỏi cỡ nào mà suốt ngày cứ lôi ra nói với con sao không bưng nó về nuôi luôn đi thì luôn được trả lời lại bằng bạt tai, roi mây ,__,). Nhà giàu, bố là người nổi tiếng, bản thân lại học cực giỏi, có nhiều khả năng, là thiên kim tiểu thư đúng chuẩn. Nhưng thật ra, phải ở trong chăn mới biết chăn có rận. Cuộc đời chị vẫn phải trải qua nhiều lao đao, điêu đứng, những dằn vặt chán nản cả thể xác đến tinh thần. Để rồi cuối cùng phải khổ sở vật vã từng phút từng giây với trầm cảm. Đọc "Lỗi - Error 404", mình thấy bản thân trong những lần miêu tả của Plaaastic. Thấy những ngày tâm trạng hoang mang đến cực độ, chán nản chỉ nằm 1 chỗ không thiết tha động đậy gì ; thấy mình những khi lên cơn binge eat/purge, lục lọi nhét vào mồm bất kỳ thứ gì có thể nhai được bất chấp đã hết hạn từ lâu hay dạ dày muốn nổ tung ; rồi self-harm ; rồi muốn chết vì bất lực với bản thân, bất mãn với xung quanh,...Rất nhiều. Đau đớn vô cùng. Không ai biết bản thân 1 người phải trải qua tất cả những thứ kinh hoàng khủng khiếp nào, nếu chỉ đứng từ ngoài dòm ngó, phán xét. Plaaastic, từ tuổi thơ không nhận được đủ yêu thương và quan tâm của gia đình, áp lực và cách thương rất lạ của người mẹ, bạn bè cô lập vì khoảng cách giàu - nghèo, cho đến bị lạm dụng ; rồi lớn lên đi du học với nhiều bỡ ngỡ ; tiếp đó là vòng quay lao vào chất kích thích để đầu óc không phải nhớ đến thực tại,... Chúng ta biết được bao nhiêu về người khác để mà lên tiếng phán xét cứ như đúng rồi? 1 cô bé đã manh nha những suy nghĩ về cái chết từ lúc mười mấy tuổi đến đam mê cảm giác được biến mất khỏi cuộc đời. Đọc mà xót xa. Như Plaaastic có viết, đây không phải 1 câu chuyện với kết tthúc là happy ending. Bởi tất cả quyển sách chỉ nói về cay đắng: những điều không vui, những bệnh lý vật vã, những lần đau cả về thể xác lẫn tâm hồn, những lần mất mát, những lần đổ vỡ, những lần thất bại, những lần khổ sở, những lần hoang mang,...Đúng như 1 phần suy nghĩ của mọi người, là sách rất tiêu cực, mặc dù tác giả không thể hiện rõ ràng ra bao giờ, nhưng qua miêu tả về từng thứ xảy ra, nó còn khủng khiếp hơn là viết thẳng ra. Nào là kế hoạch tự sát nhiều lần với thái độ dửng dưng ; nào là sử dụng hàng loạt chất kích thích rồi đến thuốc quá liều ; bị cưỡng ép vào viện tâm thần ; khó khăn trong cuộc sống ; vật vã với rối loạn ăn uống, self-harm, trầm cảm. Thật sự cũng có thể nói là có ám ảnh, ảnh hưởng đến tâm trạng người đọc thật. Có những trang viết được tô đen hoàn toàn làm người đọc muốn phát hoảng, như nỗi đau đã đến cực hạn vậy. Nhưng, như mình có nói, nó không hoàn toàn chìm đâm trong u buồn. Kết thúc dù không hoàn toàn có hậu, nhưng vẫn le lói chút ánh sáng đủ để Plaaastic chờ mong, hy vọng. Ngoài lề 1 chút. Khi mình quyết định mua "Lỗi - Error 404", là khi new feed đầy những tin về "sự ra đi" của tác giả quyển sách này. Trước đây, mình hoàn toàn không biết gì về chị ấy: không hứng thú, không like page, không follow, không hề có ý định mua sách dù có gặp qua nhiều lần. Cho đến khi đi bất kỳ đâu đều nghe về chị ấy, về sách của chị, về trầm cảm. Vì mình không có trầm cảm, nên cảm thấy không quan tâm lắm. Đến khi đặt hàng ở Tiki, "Lỗi - Error 404" liên tục cháy hàng, mình phải chờ 2 lần nhập sách về mới đặt mua được. Thiết nghĩ, nếu không phải vì có tin tức Plaaastic "ra đi", liệu người ta có quan tâm chị ấy được như vậy (kể cả mình)? Tại sao chỉ đến khi 1 người mãi mãi không còn tồn tại nữa (trường hợp Plaaastic chưa xác định được thực hư sự việc), thì người ta mới (liên tục) nhắc nhớ về họ? Như chú nghệ sỹ Khánh Nam ấy, không liên quan lắm nhưng có điểm giống nên mình xin được phép nói đến. Khi chú vẫn còn, có ai thèm quan tâm đến những đóng góp, cống hiến của chú cho nghệ thuật nước nhà ; những vai diễn, vở diễn để đời của chú mấy ai xem ; hoàn cảnh đơn chiếc, khó khăn của chú ai thèm để ý? Thêm 1 lần ngoại lệ cuối cùng nữa. Đó là, nếu như sự "ra đi" của Plaaastic là sự thật, thay vì trách móc hay tỏ ra thương tiếc, hãy mừng cho chị. Sống hay chết là quyền quyết định của 1 cá nhân, không ai có thể can thiệp, đánh giá. Và, nếu như sống là 1 cực hình, cái chết là 1 sự giải thoát, vậy tại sao chúng ta lại từ chối? Cứ đọc sách đi rồi biết lý do. Tóm lại, đọc "Lỗi - Error 404", bạn sẽ: - Hiểu được về những góc khuất sâu thẳm trong con người Plaaastic qua tâm sự của chị, về mọi thứ. Kể cả việc viết blog, làm mẫu ảnh của chị. - Hiểu đúng và đủ cũng như rõ hơn về trầm cảm và người trầm cảm. Mình không đánh giá cao quyển sách này. Nhưng mình nghĩ ai cũng nên đọc nó. Ngắn thôi, không dài đâu, cả về số trang lẫn câu chữ đến câu chuyện. Đọc để hiểu thêm về Plaaastic nói chung và người trầm cảm nói riêng, để thấy thấp thoáng mình đâu đó trong từng trang sách. Trầm cảm không có "thuốc đặc trị" hay "phòng ngừa", bởi vậy nó có thể xuất hiện với bất kỳ ai, bất kỳ thời điểm nào. Đọc để mà biết, sau này còn đối xử với người xung quanh cũng như chính bản thân thế nào cho đúng đắn. Đánh giá: 7/10. PHẢI ĐỌC. - Nội dung: + Có thể gây ám ảnh/trigger, vì có sử dụng nhiều từ "chết", từ ngữ và câu chuyện liên quan đến nhiều vấn đề tâm lý, sự tiêu cực. Nên cân nhắc. + Văn phong hài theo kiểu tự mỉa mai, chế giễu bản thân. + Cung cấp quan điểm, cái nhìn đúng đắn về trầm cảm, người trầm cảm. + Nhiều câu nói rất hay, rất thấm thía, thể hiện sự cá tính, tử tế. + Kết thúc mở, có hy vọng. - Hình thức: + Bìa đẹp. + Có kèm theo vài hình ảnh của Plaaastic (làm mẫu ảnh, instagram). + Chất liệu giấy của Bloom Books ổn: cứng, trắng, thơm. + Lỗi type: gồm các trang 78,170. Link trích dẫn hay: https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=908157532670100&id=100004275849097
Loading 1
Thumb ob shelf white 3x
OBook Team
Bài review của bạn rất hay và chi tiết ❤️
Picture?type=square&width=150&height=150
Tường Vân
Òa được chủ xị khen luoonnnnnn 😂 Cảm ơn team Obook đã đánh giá tích cực bài rv này của mình nhen. 😘


Review khác về sách này 2
Chuyện là trước đây một thời gian cũng lâu lắm rồi mình có tình cờ bắt gặp cái tên Plaaastic xuất hiện đầy rẫy trên các mạng xã hội. Người thì khen, người thì chê, mình cũng chẳng rõ lắm. Nhưng xun... chi tiết
Đen tối, buồn bã và xót xa.Đây là cuốn sách tự sự của cô nàng blogger fashion icon Plaaastic, nick name là G G.Bề ngoài G G là blogger nổi tiếng của Đông Nam Á, với phong cách ma mị và điên loạn, f... chi tiết