Review sách Một Trăm Ngày Trước Tuổi Hai Mươi

Tú Thanh Trần đã review

Đã lâu lắm rồi, sau Quân Khu Nam Đồng mới thấy một cuốn sách hay về những người đã, đang và chuẩn bị ở tuổi hai mươi như thế.
Cuốn sách là những ngày, tháng đất nước vừa hoàn toàn giải phóng, bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu của cuộc chiến ở biên giới phía bắc với Trung quốc và biên giới Tây Nam với Campuchia.
Đất nước lại chuẩn bị xuất hiện một lứa bộ đội mới. Lứa 78, chia nửa đầu phía bắc và nửa phía tây nam khốc liệt.

Cũng như Quân Khu Nam Đồng, Một Trăm Ngày Trước Tuổi Hai Mươi không hề có dòng nào nói đến chiến tranh. Chỉ có những ngày tháng tập luyện ở thao trường và những câu chuyện xung quanh nó.

Ba tháng trước khi vào chiến trường là những ngày tháng rèn luyện trên thao trường. Nói là ba tháng ở thao trường tập luyện, nhưng thực ra những câu chuyện ở thao trường là hơi ít. Ba tháng này là những ngày tháng ở những câu chuyện xung quanh việc tập luyện đó. Và đó mới chính là nội dung của cuốn sách :)))

Việt Nam là đất nước của những cuộc chiến xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Biết bao người đã hi sinh cho ngày hôm nay và càng đọc cuốn sách ta càng thấm bao nhiêu những suy nghĩ, tâm tư của tác giả muốn nhắn với những người trẻ ngày hôm nay. Và càng trân trọng hơn với những suy nghĩ của Phương - một người bạn là con gái, gốc Hoa - cô gái người Hoa trong cơn lốc xoáy người Hoa của những năm 78, 79 đen tối của người Hoa tại Việt Nam.

"Một mai, nếu mình đến một xứ sở khác, mình sẽ mang một cái tên khác, căn cước của mình sẽ khác, nhưng trong tâm hồn mình vẫn chỉ có duy nhất một Tổ Quốc. Đó là Việt Nam."

(trích trang 116).
Đó là những suy nghĩ của cô gái gốc Hoa ấy.
Đêm đã khuya, nhưng những dòng chữ ấy mình vẫn rất cuốn hút, muốn đọc đi đọc lại thật nhiều lần. Cảm động quá.
(Sau đó, Phương phải theo gia đình trở về Trung quốc. Rồi một thời gian sang Canada theo đường dây dòng họ...)

Như Trung Sỹ của Chuyện Lính Tây Nam, Đoàn Tuấn luôn rất thật. Có những sự thật đến đau lòng. Môi trường Quân đội là một trường Đại học lớn. Ở đó tập trung đủ các thành phần. Người lao động, học sinh, sinh viên, thậm chí có cả những người lanh lẹn của công ty "hai ngón", lại có cả những người như Long Tây mong muốn vào quân đội để được thay đổi lý lịch của gia đình. Thật đau cho những ngày tháng của chủ nghĩa lý lịch đó. Mẹ Long Tây là một điệp báo viên thời chống Pháp. Việc có con với một sỹ quan Pháp làm cuộc đời bà gặp bao nhiêu khốn khổ, đến tận đời Long. Mãi sau này bà mới được giải oan.

Thói hư, tật xấu của lính tác giả cũng nhìn thẳng. Không hề che giấu. Chuyện ăn cắp, ăn trộm, chuyện cờ bạc, chuyện bị xử tại tòa án binh.... Tất tần tật những bí mật, những góc khuất (có thể chưa nhiều) của đời lính thao trường đã được bật mí. Chuyện bữa ăn đói, lính tranh giành dẫn đến đánh nhau chuyện mỗi người phải kiếm 50kg củi, chuyện tán gái, chuyện cả lũ rình xem "tivi màu" của chị Phiến 🤪🤪🤪, chuyện thằng cơ khí Quang Trung, chuyện giúp dân chạy lũ, chuyện thày đì trò rồi cả hai cùng tiểu đội, chuyện lính vì giữ sỹ diện mà hút và say thuốc lào bị các cô gái Mường cười rũ rượi, chuyện đố tục giản thanh, chuyện Cự tán gái vắng hơi chồng... rất hay, rất thực tế mà ở những cuốn sách viết về những ngày tháng cùng thời ấy gần như không hề nhắc tới...

Rồi cũng xong những ngày tháng tập luyện. Được về nghỉ ngơi, chia tay gia đình... ai cũng thấy mình trưởng thành hơn như thú nhận của tác giả. "Khi ăn, chúng tôi cũng không tranh nhau như những ngày đầu, Ăn chậm hơn. Xúc cơm nhẹ nhàng hơn. Biết nhường nhịn nhau hơn. Dù bữa cơm cũng chẳng khá khẩm hơn, nhưng không ai kêu ca."

Vỹ Thanh.

Là sau khi đi vào cuộc chiến, 2500 con người ấy đã chia làm hai ngả. Ngày về con nguyên vẹn chân tay không đầy hai phần ba. Nghĩa là hơn 1500 người đã hóa thành đất đai biên giới. đã hóa thành đất bên ngoài Tổ Quốc.

Khép lại cuốn sách, nhà văn Huỳnh Trọng Khang viết:
"Khi bạn đã đọc hết quyển schs này... nếu bạn đã già, hãy hồi tưởng lại thuở mình còn son trẻ. Nếu bạn vẫn đang ở độ tuổi hai mươi, hãy nhớ rằng non nửa thế kỷ trước đã có những người hai mươi như thế."

*******************************************

Đánh giá: 10* ++++

Có ảnh của chị Phiến (bên Hồi ức chiến binh F307) mà không biết có phải thật không vì lính mà, tếu táo chẳng biết đâu mà lần =))))

Nếu chị Phiến thật thì quả thật chị xinh quá, cái lũ nghịch như quỷ ấy đã được xem Tivi màu nhớ đời =))))



Review khác về sách này 3
Tôi cứ ngỡ thế giới trong "Một trăm ngày trước tuổi hai mươi" là máu me, chết chóc, là đau thương, nước mắt. Ấy vậy mà không, cuốn sách viết về chiến tranh nhưng ở một lát cắt rất khác: Những tân b... chi tiết
"Một trăm ngày trước tuổi hai mươi" là cuốn nhật kí hài hước, gần gũi, cảm động mà nhà văn Đoàn Tuấn viết về chiến tranh biên giới Tây Nam. Song, thay vì miêu tả các trận đánh, bom đạn, sự man rợ c... chi tiết
#Review #Một_trăm_ngày_trước_tuổi_hai_mươi Chắc ai đọc Truyện Kiều cũng biết Từ Hải được miêu tả là một đấng anh hùng “Râu hùm, hàm én, mày ngài Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao” Ấy thế mà còn... chi tiết