Ngủ Ngon, Hẹn Mai Nhé
by Nagira Yu
1 reviews

Review sách Ngủ Ngon, Hẹn Mai Nhé

[SPOILER ALERT]

Đến tận bây giờ mình vẫn còn nhớ cảm giác khóc nức nở, khóc đến tim quặn thắt khi đọc đoạn cuối của câu chuyện này trên một chuyến xe buýt vắng người. Không phải vì một kết thúc đau thương, mà là vì một kết thúc quá đẹp, đẹp đến mức khiến mình chẳng thể cầm được nước mắt.

Tìm được tình yêu chẳng phải chuyện dễ dàng, tìm được tình yêu chân thành giữa hai người đàn ông trong một xã hội vẫn còn sự nghi kị lại càng là chuyện khó khăn gấp bội. Ấy vậy mà Tsugumi vẫn luôn tin tưởng điều đó, kể cả sau khi bị người bạn trai bỏ rơi sau mười năm chung sống chỉ vì lý do hoang đường là "Anh muốn có con". Thế nhưng, đôi khi, việc người bạn yêu rời xa bạn mãi mãi lại không phải là chuyện đau lòng nhất.

"Ngủ ngon, hẹn mai nhé" không phải là một câu chuyện quá kịch tính, trái lại nó rất nhẹ nhàng. Trái tim chằng chịt tổn thương của Tsugumi từng chút một được cậu trai hàng xóm Sakurato chữa lành. Tsugumi yêu Sakurato, và rõ là Sakurato cũng dành cho anh tình cảm tương tự. Thế nhưng giữa họ luôn tồn tại một ranh giới vô hình, một ranh giới mà Sakurato dặn lòng không thể vượt qua nếu không muốn mất Tsugumi mãi mãi.

Sakurato mắc một căn bệnh, đó là cậu sẽ lãng quên. Những ký ức như những viên đá chèn vào não bộ và mắc kẹt tại đó mãi mãi đối với người bình thường thì lại giống như một nắm cát trong lòng bàn tay đối với Sakurato vậy. Dù cậu có cố giữ chặt cách mấy, những ký ức quý giá ấy cũng sẽ trôi qua kẽ tay như những hạt cát. Chính vì thế cậu không dám yêu, bởi Tsugumi quá quý giá, cho nên cậu càng sợ hãi. Sakurato sợ cảm giác mình quên đi những điều vụn vặt, quên mất thói quen của anh, quên mất món anh thích là gì, quên mất quyển sách anh từng đọc, quên những điều anh vừa nói. Cậu càng sợ hơn nữa cảm giác mình sẽ quên nụ cười anh, quên sự ấm áp khi được anh ôm, quên mất rằng mình đã yêu anh đến nhường nào. Cậu sợ rằng sẽ có một ngày dù anh đang đứng trước mặt cậu, cậu cũng sẽ không nhận ra anh là ai. Còn gì đau đớn hơn tiềm thức mình yêu người đó tha thiết, nhưng lý trí lại cố chấp không nhận ra điều đó chứ?

Tsugumi có sợ không? Anh sợ chứ, anh sợ cảm giác bị bỏ rơi lần nữa, sợ những kỷ niệm giữa hai người tan biến như chưa từng tồn tại, sợ rằng Sakurato sẽ quên mất mình dù mình đang nằm cạnh cậu ấy. Chính vì càng sợ hãi, anh càng muốn được ở cạnh cậu ấy. Chính vì càng sợ hãi, anh mới viết ra "Chuyện Sakurato" chỉ để dành riêng cho cậu ấy. Dù cho một ngày nào đó có thể cậu ấy sẽ quên mất anh, thì những chuyện nhỏ nhặt, những kỉ niệm, những yêu thương, đau đớn, giận hờn giữa hai người vẫn còn tồn tại, trên những trang giấy mà anh đã viết kín, trên những dòng chữ mà họ anh đã nhắn gửi.

"Chỉ có trái tim cậu là không già đi theo năm tháng."

Sakurato của tuổi già, thường xuyên quên mất anh, nhưng cũng thường xuyên nhớ ra anh ngay lập tức. Kí ức như phủ một tầng bụi mỏng, nhưng tình yêu giữa họ mãi mãi vẫn sáng đẹp như thuở ban đầu. Khoảnh khắc Sakurato vươn tay về phía bầu trời, mình dường như cảm thấy Tsugumi đang đứng ở đầu bên kia mỉm cười chờ đợi. Không phải là một kết thúc "Và họ sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi", nhưng mình tin chắc rằng họ sẽ lại tìm về với nhau. Bởi dù kí ức của Sakurato lúc nửa tỉnh nửa mê, nhưng trái tim cậu chưa từng quên lãng. Và cậu sẽ lại mang theo tình yêu ấy, đến tìm Tsugumi lần nữa, ở bên kia thế giới.