Review sách Tự Truyện Ái Vân - Để Gió Cuốn Đi

Trần Thông đã review

“Để gió cuốn đi” chứa đầy những tâm sự khắc khoải, khó khăn, dồn nén và khổ đau của tác giả Ái Vân, khiến cho tôi không thể nào kìm được đôi dòng nước mắt về sự đời và những sự thật mà cô đã chia sẻ. Hào quang sân khấu có vẻ như là điều mà rất nhiều người mong muốn nhưng nó cũng lắm thị phi và không phải ai cũng thấy hạnh phúc trọn vẹn khi ánh hào quang đó chiếu lên người. Những lời trải lòng trong quyển sách khiến chúng ta thấu hiểu, thông cảm và thêm yêu thương người nghệ sĩ ấy vì những mưu sinh, biến cố, vất vả, lo toan mà chẳng ai có thể dằn lòng mà chia sẻ với tác giả trong khoảng thời gian trước đó.

Gió thực sự có thể cuốn đi những buồn đau, mệt mỏi của đời người hay không hay cũng chỉ khiến cho dòng lệ thêm mặn đắng nơi khóe mắt?! Thực ra, như những lời tâm sự của tác giả, gió thổi mát tâm hồn làm lòng người nhẹ nhàng hơn, quên đi những khoảnh khắc tủi nhục mà không hề có chút trách cứ cuộc đời. Vì mọi chuyện vô thường lắm và yêu thương một ngày nào đó cũng sẽ đong đầy như chính khát vọng và niềm tin mà bài hát của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn đã bày tỏ. Tôi thích văn phong của quyển sách này, ngôn từ bình dị và đời thường vô cùng, khiến tôi cảm thấy mọi thứ đều nhẹ nhàng và yên ắng đến lạ dẫu cho những biến cố của cuộc đời người nghệ sỹ ấy đều đau đớn và trầm kha. Đúng là những lời từ trái tim rất dễ chạm đến trái tim người khác, tôi thực sự cảm thấy đồng cảm sâu sắc với những tâm sự ấy khi những danh tiếng cũng chỉ là phù du ở cõi đời mà thôi.