Trại Hoa Vàng
by Nguyễn Nhật Ánh
10 reviews
Có 17 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Trại Hoa Vàng

Trần Thông đã review

Thú thật thì tôi không phải là fan của tác giả Nguyễn Nhật Ánh và cũng chính vì lý do này nên tôi rất ít khi mua truyện của bác ấy. Nhưng may mắn thay, trong một lần sinh nhật, tôi đã được một người bạn tặng cho cuốn “Trại hoa vàng”. Tôi đã đọc thử và thực lòng là rất ấn tượng với văn phong hồn nhiên, phóng khoáng và ngây thơ của tác giả. Nội dung của câu chuyện cũng dễ thương, đáng yêu trong từng từ ngữ mà bác Ánh đã dùng để miêu tả nhân vật.

Câu chuyện tình cảm gần gũi giữa Chuẩn và Cẩm Phô thực sự được khắc họa rất thú vị. Loại tình cảm trong sáng của tuổi học trò mà bất kỳ ai trong đời cũng từng trải qua. Thi vị có, xao xuyến có, lãng mạn cũng có nốt. Tình cảm ấy được Chuẩn thể hiện rất rõ ràng qua từng tình tiết truyện. Nếu bé Thảo hàng xóm đã gắn bó với vườn hoa bao lâu nay, lúc nào cũng chỉ nhận được mấy bông hoa xấu hoắc thì Cẩm Phô rõ ràng được ưu tiên hơn thì cậu Chuẩn luôn dành cho cô bé những bông hoa tươi đẹp nhất. Đúng là ở tuổi mộng mơ, bất kỳ hành động nào của những nhân vật này cũng khiến bạn đọc cảm thấy dễ thương vô cùng. Sự thầm thương trộm nhớ của Chuẩn khiến tôi chạnh lòng nhớ về ngày xưa, bản thân cũng từng thầm thích một chị học lớp trên, cũng cái kiểu ao ước sẽ có cơ hội được học chung, ôn bài chung với người trong mộng. Chuẩn cũng vậy, cũng rất khát khao và hy vọng vào mối tình đầu đó.

Bên cạnh đó là hàng loạt tình huống dở khóc dở cười xảy ra với câu chuyện chiếc quần tam giác “Béc-Mu-Đa”, nếu là tôi, chắc phải chui đầu xuống đất khi gặp phải những tình huống khó xử ấy, xấu hổ chết đi được. Hình ảnh nhóm nữ quái 10A2 chọc ghẹo Chuẩn vì chiếc quần hài hước ấy khiến tôi cũng chạnh lòng nghĩ: “Chời ơi, có mà mắc cỡ tới chết”.

Không dừng lại ở những tình tiết vui nhộn về chiếc quần hay mối tình học trò của Chuẩn và Cẩm Phô, truyện còn làm rõ sự sâu sắc về tình bạn, tình bằng hữu một cách tuyệt vời. Hình ảnh cả bọn Phú Ghẻ, Cường cùng nhau cố gắng ôn thi có lẽ sẽ khiến chúng ta nhớ lắm, nhớ về khoảnh khắc cùng nhau ôn bài cùng lũ bạn cho những kỳ thi quan trọng như thi chuyển cấp, thi đại học. Lối viết giản đơn của tác giả tưởng chừng như chỉ là những dòng văn dành cho trẻ con đọc nhưng không hiểu sao ngay cả người lớn khi ngẫm từng con chữ cũng thấy lòng thấm thía vô cùng. Thanh xuân của những nhân vật đó sao mà tươi đẹp như chính thanh xuân của mỗi người đọc đã từng đi qua, đúng như một cơn gió thoảng qua nhưng mang đầy hương hoa dịu mát.

Hơn thế nữa, tác giả còn giúp chúng ta hiểu rằng khi có một động lực thầm lặng, chúng ta có thể làm những việc mà tưởng chừng như bất khả thi, Chẳng phải một học sinh “bét bèn bẹt” như Chuẩn cũng có thể đỗ được vào “trường top” Trần Cao Vân hay sao, thậm chí còn dư 0.5 điểm. Với mục đích cưa cẩm cô bé Cẩm Phô, Chuẩn chuyển hóa thành nỗ lực cho bản thân. Tuổi trẻ đúng là như thế, luôn làm những điều mình thích và đôi lúc cũng khá khờ dại nhưng nếu không thử thì làm sao biết mình làm được hay không. Dù cho vì mục đích gì, mỗi chúng ta chắc hẳn sẽ luôn có khả năng làm được những chuyện mà bản thân nghĩ là không thể khi mà chúng ta có được nguồn cảm hứng dồi dào và niềm tin vào thành công của chuyện ấy.

Qua hàng loạt những cảm xúc tuyệt vời đó, tôi lại có chút xót thương cho nhân vật Thảo. Một cô bé không nhận được tình cảm của Chuẩn dù đã thể hiện hết lòng mình. Nghĩ mà xót xa khi bé Thảo bị từ chối, chỉ là một nhành hoa hồng tươi xinh nhưng Chuẩn cũng không cho cô bé thỏa lòng bởi lẽ cậu chàng nghĩ hoa hồng chỉ dành cho người yêu. Ai mà trong lúc bị từ chối chẳng buồn ra nước mắt cơ chứ, nhất là trong chuyện tình cảm và còn là với một cô bé. Thôi thì duyên không có thì phải chịu, chỉ là tôi cảm thấy thương bé Thảo quá chừng, chắc tổn thương trong lòng cô bé cũng không ít khi lời tỏ tình bị từ chối như vậy.

Nhiều người bảo kết chuyện là có hậu nhưng tôi thì cứ buồn cho bé Thảo miết, nhưng vẫn phải vui vì câu chuyện tình học trò dễ thương của Cẩm Phô và Chuẩn vẫn trọn vẹn. Nụ cười, niềm vui vẫn là linh hồn của mỗi trang sách khiến tôi luôn cảm thấy hào hứng mỗi khi đọc lại quyển sách này. Tôi vẫn luôn suy nghĩ thêm cho kết truyện, mong muốn sẽ có một nhân vật phụ nào đó cũng thầm thích bé Thảo câu chuyện thật sự là có hậu hơn.

Trên tất cả, tôi tin rằng “Trại hoa vàng” chính là cuốn sách của hoài niệm, của những khát vọng tuổi trẻ. Từng trang sách như vẽ ra một bầu trời ký ức để sau đó, mỗi đọc giả sẽ chấm phá những nét riêng biệt cho cả quá khứ, hiện tại và tương lai của chính mình.



Review khác về sách này 9
Cũng là lối văn quen thuộc phong cách nhẹ nhàng. Hầu hết truyện của Nguyễn Nhật Ánh đều mang tính hoài niệm, đến một cái tuổi nào đó, khi đọc lại những quyển sách này, có lẽ bạn sẽ mỉm cười cho một... chi tiết
Có thể nói, trong các tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh thuộc series 80-90, cuốn sách làm tôi cảm thấy dễ chịu nhất là cuốn “Trại Hoa Vàng”. Tại sao ư? Đơn giản là xuyên suốt cuốn truyện là một mối tình... chi tiết
Văn phong tự nhiên, mộc mạc, "Trại Hoa Vàng" xoay quanh Chuẩn - cậu bạn yêu hoa, biếng học cùng những suy nghĩ, ước mong thầm kín, những tình huống "dở khóc dở cười". Nhà nghèo, vào lớp mười với ch... chi tiết
Trại hoa vàng- Nguyễn Nhật Ánh Thể loại: truyện dành cho tuổi mới lớn Mức độ yêu thích: 4/5 Xuyên suốt cuốn sách là hành trình của Chuẩn, một cậu chàng học không giỏi lắm nhưng có nhiều bạn bè quý ... chi tiết
*Review 25 : Trại hoa vàng - Nguyễn Nhật ÁnhLại tiếp tục là một mối tình học sinh gây cho tôi biết bao thương nhớ, nó không hẳn là êm đẹp: có người thỏa mãn khi đã có được người thương của mình thì... chi tiết
Có nhiều cách để đọc truyện của bác Ánh, cũng có thể đọc vào nhiều thời điểm.Khi mình còn chưa lên lớp 9, chưa bước vào quãng thời gian ôn luyện vào cấp 3, mình đã đọc Trại hoa vàng với biết bao mơ... chi tiết
Trại Hoa Vàng cuốn sách mới nghe đến tên dường như đã nghe phảng phất đâu đó hình ảnh những bông hoa xinh đẹp. Hẳn là trại hoa cơ mà, tất nhiên là phải có nhiều loại hoa rồi như hoa hồng nè, lay -ơ... chi tiết
Tôi yêu cái trại hoa vàng rượm dưới ánh nắng mặt trời của cậu bé mới lơn. Ở cậu, có những câu chuyện thật đáng yêu. Tác giả lại một lần nữa kể lại thời ấu thơ thật đẹp đẽ với biết bao tình yêu thươ... chi tiết
Hmm... chả hiểu sao đọc xong cuốn này mình không có nhiều nỗi buồn man mác lắm. Dù ở cuối truyện, cũng có một hình ảnh đáng tiếc thế nào ấy chứ...? Chắc có lẽ vì từ đầu đến gần đuôi, tác phẩm này c... chi tiết