Tắt Lửa Lòng
by Nguyễn Công Hoan
3 reviews

Review sách Tắt Lửa Lòng

"Tôi kể người nghe đời Lan và Điệp, một chuyện tình cay đắng

............

Thuở ấy Điệp vui như bướm trắng, say đắm bên Lan

Lan như bông hoa ngàn, thương yêu vô vàn,

Nguyện thề non nước ... Sẽ không hề ... lìa ... tan"

Những câu hát ngân nga, làm tôi xót xa nhớ đến tiểu thuyết "Tắt lửa lòng" của Nguyễn Công Hoan. Một tác phẩm buồn rười rượi.

Tiểu thuyết tình cảm lãng mạn này đã lấy đi nước mắt của biết bao người. Đó là một chuyện tình đã được cha mẹ định trước. Lớn lên, Lan cũng đem lòng yêu Điệp mà không ngại hoàn cảnh nghèo hèn, không ngại Điệp chưa đỗ đạt "Cậu khổ nữa, tôi cũng không quản, cậu trượt mãi tôi cũng không cần. Ái tình nên để trên danh lợi". Yêu nhau, "Điệp thì bơ phờ quên việc, Lan thì vui vẻ chăm làm".

Ơn nghĩa của Điệp đối với Lan, với cha Lan nào kể xiết. Nhưng rồi, Lan và Điệp không thể đến với nhau. Điệp bị ông phủ và cô con gái Thúy Liễu đưa vào tròng đến nỗi phải lấy người mình không yêu. Lấy vợ, Điệp không được chăm sóc mẹ già, mình thì như con chim bị nhốt trong lòng, ngày ngày phải đối mặt với người vợ mà chàng khinh bỉ. Thì ra cô Thúy Liễu có mang nên ông Phủ mới đốc thúc cưới nhanh cưới vội và chịu mọi phí tổn. Điệp bấy giờ cực nhục trăm bề. Đến đi làm cũng không được giữ tiền nên chẳng thể phụng dưỡng mẹ già. Trong khi chàng ăn sung mặc sướng thì mẹ chàng phải làm lụng, chắt bóp từng đồng.

Cô Lan thì thấy thấy Điệp lập gia thất nên đau buồn lên chùa đi tu. Cả một đời đau đớn, một đời khóc than, ưu tư trĩu nặng con tim. Điệp ly dị với Thúy Liễu có tìm Lan nhưng không được, chàng cũng nhất định ở vậy cho trọn vẹn lời thề.

Nghẹn ngào, đau thương biết bao! Lan vì tâm bệnh mà không qua khỏi. Lúc lâm chung, Lan và Điệp đã nói hết những khúc mắc cùng nhau. Chết trong vòng tay người yêu, Lan cũng đã thỏa nguyện.

Nhưng lòng tôi vẫn day dứt không nguôi. Sao não nề quá! Sao ảm đạm quá! Không phải cứ yêu nhau là đến được với nhau. Xã hội trớ trêu lắm, con người cũng tàn độc lắm. Vì lợi ích của mình, của người thân mình mà họ sẵn sàng chà đạp lên danh dự, sẵn sàng cướp mất hạnh phúc một đời của người khác.

Đời! Ôi chao đời!



Review khác về sách này 2
Phải chăng tôi đã lạc quẻ quá rồi bởi đến tận từng này tuổi rồi mới đọc trọn vẹn tác phẩm kinh điển của đôi uyên ương Lan và Điệp mà chắc có lẽ trước đó đã nghe rất nhiều các bài ca vọng cổ từ tấm ... chi tiết
Tôi biết đến nhà văn Nguyễn Công Hoan bởi những truyện ngắn hiện thực phê phán đặc sắc, mia mai lên án sâu cay thói đời ô trọc, trong thời buổi nhiễu nhương phong kiến thực dân. Với những : Oẳn tà ... chi tiết