Bà Bovary
by updating
1 reviews

Review sách Bà Bovary

MỘT SIÊU PHẨM VỀ NGƯỜI PHỤ NỮ NGOẠI TÌNH.

Đồng sàng dị mộng, đi trên một con đường nhưng hai tâm hồn hướng về hai ngã rẽ, tất yếu sẽ có một người chệch hướng: ngoại tình. Đống lửa tình với người đầu ấp tay gối đã nguội lạnh với tro tàn thì họ sẽ càng lao nhanh, lao hết tốc lực như chú chim cắt trên bầu trời ái tình trái luồng. Đọc Bà Bovary, tôi đã thấy hết cái rạo rực, sự mãnh liệt như lốc xoáy ấy của một người phụ nữ ngoại tình, một ngọn bạch lạp cháy hết mình đến đen nhẻm cả tim, thân tan thành nước.

Với chủ nghĩa hiện thực nghiêm ngặt, Gustave Flaubert đã đem đến cho người đọc những tâm hồn "trần truồng", phóng túng, suồng sã. Ông cười chế nhạo thứ tình yêu lãng mạn vừa dùng mũi dao nhọn bóc tách từng lớp vỏ bọc của xã hội tư sản đương thời.

Hai vợ chồng Emma và Charles cũng như những thực thể trong một chiếc bình lâu ngày không cọ rửa. Nàng là chất cặn lắng sâu xuống đáy, chàng là phần nước bên trên. Cùng tồn tại trong chiếc bình ấy mà chẳng thể quyện hoà, ăn khớp với nhau. Chúng cứ chệch choạng, trà trật. Một người yêu chiều, tận tuỵ, một kẻ lạnh lùng, chán ghét. Một người ngu si, mị tình, một kẻ phủi tay chẳng nuối tiếc.

Tác phẩm ngọt ngào với những đêm trăng sáng, những mộng mơ, tình tự, cuồn cuộn, dậy sóng với những bước chân dồn dập đến với người tình, xót xa đến quặn lòng là cảnh bơ vơ, không người giúp đỡ của Emma khi nợ nần chồng chất. Nàng rồi phải rơi vào cái hố tuyệt vọng và tìm đến cái chết. Đó là tất yếu. Tôi lạnh lùng chẳng buồn rung động trước cái chết đớn đau của nàng. Tôi thương là thương cho chồng nàng kia. Anh chàng ngờ nghệch, chỉ biết yêu đến cháy lòng. Charles mất nàng như chú cá bị vớt khỏi làn nước mát. Làm sao chú có thể tiếp tục sống, tiếp tục bơi lội được nữa chứ? Thần chết đã đâm sâu vào trái tim tâm hồn của Charles và thần sự thật cũng cướp nốt phần thể xác của anh.

Viết về vấn đề ngoại tình, nhưng Gustave Flaubert đâu có hô hào, cổ vũ cho ngoại tình. Ông dựng lại những chuỗi ngày hạnh phúc, rạng rỡ của Emma vì tình yêu thì cũng xếp chồng lên những viên gạch xây nên ngôi nhà mồ của những đau đớn, mất mát, bi thương, tuyệt vọng. Ngôi nhà mồ ấy vĩnh viễn chôn chất nàng Emma lãng mạn. Thật ra tôi cũng trách nàng lắm nhưng nàng cũng thật đáng thương mà. Nàng cũng bị dày vò, nàng cũng khổ sở đến cùng cực cơ mà. Nàng chẳng sai khi khao khát biến cố, sự đổi thay trong đời sống nhàm tẻ của mình. Emma thấy mình như một những người thuỷ thủ lâm nguy, "nàng đưa cặp mắt tuyệt vọng nhìn quanh cuộc đời cô đơn của mình, tìm kiếm ở phương xa một cánh buồm trắng nào đó tận chân trời mù mịt". Chỉ đáng buồn là con thuyền cứu cánh của nàng là chiếc tàu lớn mà ba toong chất đầy âu lo. Say sưa trên chiếc tàu cập bến, Emma chối bỏ trách nhiệm của một người vợ, một người mẹ. Sự đánh đổi quá lớn, quá sai lầm? Chắc chắn là vậy rồi.

Cuốn sách là cả một vầng trăng ngôn từ chiếu soi thứ ánh sáng bàng bạc, ngọt ngào. Trăng đẹp quá bởi tài hoa của người nghệ sĩ. Trăng còn có hồn và luôn ám ảnh tâm trí ta bởi người nghệ sĩ đặt trọn cả tâm tư trong đó. Đẹp về cả nghệ thuật và tròn đầy về cả nội dung, lôi cuốn đến từng tình tiết, Bà Bovary mãi mãi là cuốn sách viết về vấn đề ngoại tình mà tôi trân trọng nhất.