Câu chuyện nghĩa địa
by Neil Gaiman
4 reviews
Có 8 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Câu chuyện nghĩa địa

Trần Cường đã review

Sau một khoảng thời gian dài cổ ngóng trông, đợi chờ ngày Nhã Nam tái bản Câu chuyện nghĩa địa, thì hôm nay mình cũng đã có cơ hội để cầm trên tay cuốn sách thú vị hết biết này.

Câu chuyện nghĩa địa, thoạt nghe cái tên có vẻ hơi đáng sợ. Bởi trong thực tế, nghĩa địa là nơi chôn cất những người đã khuất, là chốn an nghỉ của những linh hồn đã bước qua thế giới bên kia; là khoảng đất tĩnh lặng, u ám và hoang vu, dấy lên trong lòng người những nỗi kinh khiếp khó có thể tả bằng lời. Nghĩa địa trong sáng tác của Neil Gaiman vẫn giữ nguyên vẻ hoang vu, tĩnh lặng và u ám như đúng với chính bản chất của nó. Tuy nhiên, khác với những nghĩa địa thông thường, nghĩa địa mà bác đề cập tới trong tác phẩm của mình lại là một nghĩa địa kỳ diệu, lấp lánh phép màu và luôn rực cháy ngọn lửa của tình yêu thương.

Con đường dẫn tới nghĩa địa ở khu Phố Cổ cắt ngang qua căn nhà nhỏ của một gia đình bốn người – nơi có những cánh cửa sơn màu xanh lá tươi tắn, nơi tanh tưởi mùi máu với một vụ thảm sát kinh hoàng vừa diễn ra tức thời: ba người vừa bị sát hại, hai lớn và một bé hơn. Tên sát thủ trong cơn cuồng loạn đã để lạc mất đứa con trai út. Cậu bé con với bản tính tò mò, đã trèo ra khỏi nôi đưa, tìm đường lên khu nghĩa trang bỏ hoang trên ngọn đồi thành phố. Tại đây, cậu thoăn thoắt bò qua cánh cổng sắt gỉ sét đã khép lại từ hàng chục năm trời, vô tình gặp gỡ những linh hồn đã xuống mồ từ lâu – những người mà với cậu sau này, là một gia đình thật lớn.

Trong vòng tay yêu thương của cộng đồng người chết, đặc biệt là dưới sự đùm bọc của ông bà Owens, người bảo hộ Silas, giáo viên bất đắc dĩ Lupescu và cô phù thủy kì lạ Liza Hempstock, Bod Owens (hay Owens Không Ai Cả) đã có cơ hội khám phá mọi ngóc ngách bên trong nghĩa địa, được biết thêm nhiều điều kì thú về lịch sử, về lối sinh hoạt của những người đã khuất và đặc biệt là những phép thần thông màu nhiệm mà người sống chẳng thể biết tới bao giờ.

Tuy nhiên, miếng đất nhỏ bé này không thể giữ chân Bod mãi. Từ chỗ là cậu bé một tuổi ngây ngô, Bod dần trưởng thành, trở thành một thiếu niên với đầy rẫy những tò mò và khát khao khám phá. Cậu tha thiết muốn bước chân tới thế giới ngoài kia, muốn được chu du trên những con thuyền, dạt vào một hòn đảo hoang cô quạnh; muốn biết về bóng đá, các bài toán, phép tính, các con chữ và đọc được thật nhiều những cuốn sách mới. Bod mong mỏi được cắp sách tới trường. Nghĩa địa với những nấm mồ có thể ấm ấp, an toàn, song nó lại chật chội quá thể. Nghĩa địa ấy, dù vô tình, nhưng dập tắt những ước mơ cháy bỏng của chàng trai mười bốn tuổi, bó buộc cậu trong khoảng không nhỏ bé trong những quy tắc và luật lệ, trong những quy chuẩn và thế giới quan trái ngược của hai cõi âm – dương.

Ở Câu chuyện nghĩa địa, Neil Gaiman vẫn không thay những nét đặc sắc trong phong cách viết của mình. Trí tưởng tượng phong phú đã giúp bác sáng tạo nên những trang viết nhuốm màu hư ảo nhưng lại sống động đến khôn tả. Ẩn sâu trong vẻ tan hoang, tiêu điều của chốn linh thiêng đã bị bỏ ngỏ trở thành một khu bảo tồn sinh thái, nghĩa địa hiện lên như một xứ sở diệu kỳ, gần gũi mà chẳng phải tìm kiếm đâu xa. Xứ sở ấy có đủ mọi kiểu người với đủ mọi cách “sống”: người đơn độc và hành tung bí ẩn, người nhân hậu và đầy khoan dung, người ẩm ương và thay đổi thất thường là v.v. Họ, dù là ai, dù mới mất hay đã khuất bóng cả trăm năm trời, đều hiện lên với những đặc điểm rất riêng và đáng yêu hết mực. Chính bởi đã từng trải qua một kiếp đời, bởi vậy, những bóng ma trú ngụ trong nghĩa địa thấm thía biết bao sức mạnh kì diệu của mình yêu thương. Họ sẵn sàng giang tay đón nhận một sinh linh từ cõi khác, bảo vệ cậu khỏi những thế lực độc ác bên ngoài cánh cổng kia, nuôi dạy cậu trở thành một đứa trẻ khôn ngoan và hiểu chuyện. Những hồn ma trong tác phẩm này, hoàn toàn trái ngược với những gì mà văn hóa đại chúng từng thêu dệt, chẳng hề ghê tởm, man rợ một chút nào, trái lại, lại ấm áp, nhân ái biết bao nhiêu.

Hấp dẫn, lôi cuốn và thú vị, Câu chuyện nghĩa địa của Neil Gaiman đã chiếm trọn trái tim của hàng triệu độc giả trên khắp thế giới, bất kể đã từng đọc qua những trang viết của bác hay chưa. Câu chuyện đầy tiếng cười và cũng đẫm nước mắt này đã đặt nhiều những bài học xúc động về tình yêu thương, về đức hi sinh, về vai trò của gia đình đối với bản thân mỗi người và đặc biệt là về cả những mâu thuẫn muôn thuở giữa trách nhiệm bảo bọc và những ước vọng được “sổ lồng” của mỗi thành viên tồn tại trong gia đình ấy. Một cuốn sách tuyệt vời giành cho tất cả mọi người!



Review khác về sách này 3
Có nhiều khi nhớ về một cuốn sách đã đọc, ngổn ngang nhiều ý nghĩ, viết mãi nhưng lại quên mất một điều quan trọng cần nhắc đến, một ấn tượng không phải với bản thân tác phẩm mà là cảm nhận của riê... chi tiết
Lạ mà quen, quen mà lạ - cảm giác mà “Câu chuyện nghĩa địa” mang lại rất bí ẩn và huyền thuật. Từ bối cảnh cho tới nhân vật, mọi thứ đều có một sức hút kỳ lạ mà khi người đọc dính vào rồi thì khó c... chi tiết
Một cuốn sách tuyệt vời của một nhà văn tuyệt vời. Chẳng lạ khi cuốn sách này thực sự rất hay, bởi lẽ tác giả của cuốn sách này là Neil Gaiman mà. Sau khi đọc Coraline, mình đã rất thích, rất thích... chi tiết