Bạch dạ hành
by Higashino Keigo
31 reviews
Có 34 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Bạch dạ hành

Trần Cường đã review

Đây là lần thứ năm mình đọc thêm một tác phẩm của Higashino Keigo, và cũng có lẽ là tác phẩm xuất sắc nhất, gợi được nhiều những trăn trở, suy ngẫm nhất đối với bản thân mình.

Hơn hai mươi năm về trước, cái chết của ông chủ tiệm cầm đồ và những kẻ bị tình nghi đã để lại những phép toán hóc búa không có lời giải, gây nên những xáo trộn không nhỏ đối với cuộc sống yên ả, đơn điệu chốn thị thành nghèo vùng Osaka. Hai đứa trẻ liên quan tới vụ án: Kirihara Ryoji và Yukiho Nishimoto, một là con của nạn nhân, một là con của nghi can, dần lớn lên dưới bóng đen của dị nghị và mất mát. Một người khao khát được bước ra ánh sáng, còn kẻ kia lại tự nguyện hiến dâng mình cho đêm tối, trị vì đêm tối như một bà chúa, ông hoàng.

Giống như những câu chuyện trước của Keigo, Bạch dạ hành có gắn tag trinh thám song không chất trinh thám dường như bị lấp vùi, mờ nhạt nhiều phần. Thông qua một vụ án đang dần bị ngỏ ngỏ, tác giả bóc tách từng lớp một trong tâm lý phức tạp của con người, đồng thời lột tả trần trụi bộ mặt đầy rẫy những khuất tất của xã hội Nhật Bản hiện đại.

Yukiho là nhân vật trung tâm của truyện – một người đàn bà thực sự khiến mình kinh hoảng. Sinh ra trong một gia đình nghèo, không có cơ hội để học tập trong một môi trường giáo dục tử tế, lại bị người mẹ nhẫn tâm bán đi tấm thân trinh bạch, hòng kiếm chác, trục lợi. Tưởng chừng trải qua tuổi thơ đầy sóng gió, bất hạnh ấy, Yukiho sẽ rũ bùn đứng lên tựa đóa hướng dương luôn vươn mình về phía mặt trời. Ngờ đâu, ả sẵn sàng vứt bỏ vầng dương, lầm lũi bước đi trong đêm tối. Áp lực tiền bạc, nỗi tủi hổ về gia thế cùng với sự vô trách nhiệm của người mẹ đã gián tiếp nuôi dưỡng mầm mống tội ác trong tâm hồn thơ ngây của đứa con gái nhỏ. Ả bỏ mặc mẹ đẻ đến chết hòng chuyển tới một gia đình danh giá hơn, sẵn sàng nhìn bạn bị nhục mạ hòng thu nạp lòng tin và tình yêu thương của những kẻ chống đối. Yukiho tựa như một nữ hoàng trị vì đêm tối, chễm chệ trên chiếc ngai vàng làm từ máu và xương. Quyền uy và đẹp đẽ, song tanh hôi và nức mùi thối tha.

Để đạt được mục đích mình muốn, để giật lấy những cái mình cần, ả không ngần ngại bất chấp thủ đoạn, lợi dụng hết kẻ này đến người khác. Cái méo mó, dị dạng trong tâm hồn ả được khéo léo che đậy sau một chiếc mặt nạ được gia công tinh xảo, sau một vầng hào quang chói lòa song giả dối khôn cùng. Ả mê muội những kẻ háo sắc bằng đôi má ửng hồng mỗi khi thẹn thùng, làm lạc hướng những người lý trí bằng đôi vai gầy khẽ run rẩy và cặp mắt trong veo đẫm nước. Ả đẩy những con người vô tội xuống vực sâu không đáy của mưu mô và thủ đoạn, rồi lại chính ả kéo họ lên bằng đôi bàn tay trắng nõn, vỗ về họ bằng những cái ôm ấm áp, đặt lên trán họ những cái hôn chan chứa tình yêu thương. Dã tâm và bộ mặt giả tạo của ả khiến mình phát tởm.

Còn Ryo? Sau nhát kéo định mệnh cướp đi sinh mệnh của người cha đốn mạt, bệnh hoạn, đã không thể đường hoàng bước đi dưới ánh mặt trời chói lọi. Anh buộc phải lùi sâu vào đêm tối, dần bị bóng tối bủa vây, vùi lấp, cho tới khi quanh anh chỉ còn quánh đặc một màu đen. Từ ngày đó, anh nguyện song hành cùng người con gái kia trên con đường nhuộm đỏ mùi máu và tanh tưởi mùi tội ác. Anh sẵn sàng vì Yukiho mà giết cha, đoạt mạng của những kẻ vô tội, vấy bẩy thanh danh của những người mà anh chẳng hề quen biết. Đỉnh điểm của sự sa lầy, anh một dạ nghe lời Yukiho để làm nhục một thiếu nữ chưa tròn mười tám, dẫm lên vết xe đổ của người cha, để tội ác chồng chất tội ác, để đau thương diễn tiếp đau thương.

Nhào nặn nên Ryo và Yukiho, Higashino mảy may có lấy một dòng khắc họa nội tâm nào, song tất cả những gì khuất lấp, kín đáo, vẹn tròn hay méo mó của hai nhân vật này đều được tác giả phơi trải không giấu giếm. Thông qua hành động, lời nói và việc làm của cả hai, từng sự kiện khúc mắc, rối rắm, tưởng chừng như không thể nào lý giải lại dần được gỡ bỏ, ngày càng được lộ rõ. Độc giả có cơ hội trực tiếp tham gia vào quá trình đi tìm chân tướng vụ việc, lí giải những rối ren đồng thời được chứng kiến hành trình sa ngã của cả hai nhân vật. Higashino không có lấy một lời bình, tất cả đều do độc giả tự tìm tòi, rồi tự phán xét, tự chiêm nghiệm, đấy chính là điểm đầu tiên làm nên sức hấp dẫn độc nhất của Bạch dạ hành.

Mình rất thích cách tác giả gọi mối quan hệ giữa Yukiho và Kirihara – tôm pháo và cá bống trắng, hai loài động vật cộng sinh, sống dựa vào nhau để cùng tồn tại. Tôm pháo đào hang, cá bống ở ngoài hang, thoạt nhiên có vẻ không liên quan nhưng lại có một mối tương giao kì lạ.

Cũng tựa như Yukiho, Kirihara: cô gái dù thông minh, sắc sảo từ tấm bé, song lại chọn cách nuôi dưỡng mầm ác trong mình, lấy nó làm sức mạnh chi phối kẻ khác. Cuộc đời của ả ngày một thăng tiến. Từ chỗ là một đứa bé có gia cảnh bần hàn, dần dà trở thành một tiểu thư cao sang, một phu nhân quyền quý, một nữ doanh nhân giàu có thành đạt. Còn người kia, đứa bé ngây ngô thuở nào – một đứa trẻ cô độc, đáng thương, một đứa bé khéo tay với những món đồ thủ công dễ thương, đáng mến, một chàng trai đong trong tim thứ ánh sáng lấp lánh của niềm khao khát hoàn lương, dẫu bủa quanh chỉ độc một màn đêm đen đặc. Suốt từ những năm tháng ấu thơ cho tới những ngày nhúm chàm tội ác, Kirihara Ryoji vẫn luôn trông ngóng một ngày “được bước đi trong ánh sáng”, vẫn luôn bị nỗi cô độc đeo đẳng, bị mặc cảm tội lỗi giằng xé, dằn vặt. Dù bên cạnh có Yukiho, song Ryo vẫn mãi là một linh hồn cô đơn, một vì sao lẻ le lói những màn đêm tăm tối. Xuất phát từ thôi thúc bảo vệ người bạn duy nhất trên đời, anh lại bị chính người bạn ấy thao túng, lún sâu vào vũng lầy nhơ nhuốc của tội lỗi. Liệu anh sẽ nhận được gì sau những gì mà anh đã gây ra? Là sự sẻ chia từ người bạn độc nhất, sự thương hại của một linh hồn mà anh chới với bấu víu trên cuộc đời; hay, không gì cả, mọi sự đều chỉ xuất phát từ nhân cách khiếm khuyết của anh?

Thật khó có thể đoán định được đích xác liệu giữa hai người này có một chút gì gọi là tình yêu đôi lứa hay không, hay đơn thuần chỉ là mối quan hệ hỗ sinh không hơn như người cảnh sát già Sasagaki từng gọi. Không, như vậy thì đơn giản quá. Theo mình, giữa hai con người này đã dần hình thành một mối liên kết kỳ dị khó có thể diễn tả. Cả hai đều tàn nhẫn, đều không ngại bất chấp thủ đoạn; cả hai cũng đều mất đi ham muốn tình dục thường thấy. Là những ám ảnh về sự giao cấu trong quá khứ đã gợi nhắc cho họ về hệ lụy mà cái bản năng mang tính nguyên thủy này của con người gây ra; hay chính họ đã lập một giao kèo bí ẩn – họ chỉ giành cho nhau, tâm hồn và khối óc họ đã bện chặt vào nhau, tuyệt nhiên không một kẻ nào có thể chạm tới mối liên kết lạ lùng ấy.

Ngoài những nhân vật gây ám ảnh, thì một điều mà mình không tài nào có thể quên ở cuốn sách này đó là kết truyện. Trời ơi, cái kết khiến mình vừa buồn vừa tức. Buồn vì sau những hi sinh của mình, Ryo vẫn chẳng nhận lại được chút mảy may xót thương nào, dù chỉ là một cái nhíu mày hay tiếng thảng thốt khe khẽ. Tức vì sau những tội ác tày đình mà hai con người kia gây ra, chỉ có mỗi Ryo bị trừng phạt đích đáng. Ả đàn bà đáng sợ kia vẫn mãi nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, vẫn có thể tiếp tục đẩy người khác vào chỗ chết vì những thủ đoạn bẩn tưởi của bản thân. Bởi vậy, hình ảnh Yukiho lạnh lùng bước đi khi nhìn nhát kéo định mệnh cướp đi sinh mệnh của Ryo khiến mình rợn cả tóc gáy. Ả ta đã chồng lên nhân diện mình không biết bao lớp mặt nạ, bôi trét lên chúng những cảm xúc, những biểu hiện muôn vẻ, muôn hình. Cho tới tận thời khác cuối cùng, lớp mặt nạ ấy vẫn chẳng hề sứt mẻ dù chỉ một mảnh nhỏ. Ả vẫn thản nhiên cất bước như người dưng qua đường, thậm chí còn vô tâm buông lơi những lời nói lạnh lẽo tới mức như có thể bóp nát trái tim của những kẻ đã chết. Yukiho đã từng bảo cuộc đời ả vốn dĩ không có mặt trời, chỉ có một quầng sáng lờ nhờ chiếu tỏ. Mình cũng đã từng nghĩ quầng sáng ấy có phải Ryo hay không, mình mong là có. Bởi vì, khi đọc tới cái kết, trong trí óc mình lại lóe lên một nét nghĩ: liệu quầng sáng đó, phải chăng không ai khác lại chính là bản thân Yukiho – một bản thể nhẫn tâm, thủ đoạn – một nhân cách thối nát, méo mó. Cái ác đã dẫn lối ả cất bước trong đêm.

Ở Bạch dạ hành, cái tài của Higashino Keigo lại được nâng lên một tầm cao mới. Ông không chỉ xây dựng lên những nhân vật chân thực tới rợn người, mà còn có thể khắc họa những chi tiết gây ám ảnh tột độ, qua đó, ông đã phơi bày không che đậy những góc khuất tối tăm của xã hội Nhật Bản đương đại: một xã hội hiện đại, hào nhoáng song mưng mủ những nhức nhối – xã hội với nạn ấu dâm hoành hành, với một bà mẹ bán con vì tiền, với những méo mó, xấu xa – xã hội đẩy những đứa trẻ ngây thơ lún sâu vào bóng đêm, gây nên những tội ác không tài nào đồng cảm nổi.

Bạch dạ hành đã một lần nữa đã khẳng định tên tuổi của Higashino Keigo trên văn đàn hiện đại, khi đã chắp bút nên những trang văn hoàn hảo, kín kẽ tới từng thớ chữ. Đáng lẽ cho 9/10, song cái kết làm mình không ưng một chút nào cả. Bởi theo quan điểm của mình, gieo gió ắt phải gặt bão, nhìn Yukiho vẫn ngông nghênh bước đi giữa đời, mình tức không chịu được. Câu chuyện này khiến lòng mình ngổn ngang những suy nghĩ, khó chịu, bức bí tới độ không ngủ được...



Review khác về sách này 30
“Bạch dạ hành”-lại một tuyệt phẩm nữa của Higashino KeigoMột tác phẩm trinh thám mở đầu bằng một vụ án giết người bình thường, hiện trường như một vụ cướp của giết người thuần túy. Nạn nhân là một ... chi tiết
Chuyện về con tôm pháo và cá bống trắngCũng như bao tác phẩm trinh thám khác, Higashino Keigo bắt đầu Bạch dạ hành bằng một vụ án. Cái chết của ông chủ tiệm cầm đồ không thể phá và rồi bị lãng quên... chi tiết
Rate: 4.5/5 4.5* cho sự hấp dẫn và lôi cuốn của BDH. Nửa đêm, vừa đọc tim vừa đập thình thịch nhưng k dứt ra được. Đã cầm lên là chỉ muốn đọc 1 lèo 1 lèo =)) Truyện của Keigo vừa là trinh thám, vừ... chi tiết
Higashino Keigo là nhà văn trinh thám hàng đầu hiện nay tại Nhật Bản. Những tác phẩm như Sau giờ học, Bí mật của Naoko, Phía sau nghi can X đều là những tác phẩm làm say mê bao độc giả khắp các nướ... chi tiết
Tác phẩm kinh điển này đã quá thành công trong việc gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh cho xã hội với tội ấu dâm. Đặc biệt là việc đám đông mãi chỉ trích kẻ phạm tội mà thờ ơ với hệ lụy của những đ... chi tiết
Sau khi đọc xong "Bạch dạ hành" gấp cuốn sách này lại ý nghĩ đầu tiên trong đầu mình là mệt mỏi quá không bao giờ đọc lại cuốn này. Mình thấy tác phẩm này không tệ nhưng chưa thật sự gây ấn tượng m... chi tiết
Cuốn sách thật sự rất đáng đọc bởi nội dung và cả thông điệp . Tác giả đã cho tôi thấy một mặt xấu xí của xã hội và cả những góc tối của kẻ ác . Thường thì chúng ta sẽ ghét những kẻ có lòng dạ độc ... chi tiết
Án mạng tại một khách sạn hoang tàn cùng với những uẩn khúc đằng sau cái chết của nạn nhân đã mở ra một chuỗi những ngày ám ảnh và dai dẳng. Chứng cứ, nghi can, tình tiết vụ án dường như đều bày bi... chi tiết
Spoiler alertMình thật sự rất sốc. Đọc xong cảm thấy như bị thủng ở tim vậy.Quyển sách này đề cập đến nhiều vấn đề nhức nhối của xã hội, nhưng có lẽ xuyên suốt và gây nhức nhối nhất là ấu dâm. Đọc ... chi tiết
“Bầu trời của tôi không có mặt trời, chỉ toàn là bóng đêm, nhưng không hề tối tăm, vì có thứ khác thay thế cho mặt trời. Tuy rằng không được sáng như mặt trời, nhưng đối với tôi thì thế đã là đủ rồ... chi tiết