Đại Gia Gatsby
by F Scott Fitzgerald
10 reviews
Có 24 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Đại Gia Gatsby

Tram Bui đã review

ĐẠI GIA GATSBY của F. Scott Fitzgerald

(bản Trịnh Lữ dịch)

9/10

[Spoiler]

Ở đây mình phải ghi rõ là bản Trịnh Lữ dịch, vì đây là bản mình thấy hay nhất, hay từ cái tên trở đi. Trịnh Lữ chỉ muốn gọi Gatsby là đại gia thôi, còn việc ông ta có vĩ đại hay không thì người đọc phải tự quyết định. Cách dịch The Great Gatsby là Đại Gia Gatsby có vẻ rất sát với ý định của F. Scott Fitzgerald, vì xuyên suốt truyện này chúng ta chỉ nhìn thấy sự hào phóng, giàu có, đắm chìm trong danh vọng và tiền bạc của Gatsby. Nhưng trong tình yêu – thứ quan trọng nhất với Gatsby – thì ông thực sự là một con người nhỏ bé và đau khổ. Cũng có thể nói Gatsby thật vĩ đại vì những gì ông đã làm cho tình yêu, nhưng đến khi chết đi, cái khung cảnh lạc lõng trong đám ma của Jay Gatsby có thể được miêu tả bằng rất nhiều từ, “vĩ đại” chắc không nằm trong số đó.

Đại Gia Gatsby, cũng như nhiều tác phẩm kinh điển nổi tiếng long trời lở đất khác, có giá trị rất lớn về mặt lịch sử. Fitzgerald không chỉ viết về một con người mà ông còn vẽ lại cả một thế hệ, một tầng lớp, với những điều xấu xa ngu ngốc nhất của nó, và thỉnh thoảng, cả những thứ đẹp đẽ hiếm hoi. Suy cho cùng, Jay Gatsby cũng chỉ là nạn nhân của xã hội đó. Vật chất không mang lại cho Gatsby bất cứ thứ gì ông cần. Ông cũng không có quyền lực để thay đổi sự việc hay làm chủ cuộc sống của chính mình. Lần duy nhất Jay Gatsby có sức ảnh hưởng đến bất kỳ ai cũng là lần Gatsby phải trả giá bằng mạng sống và danh dự của mình. Rốt cuộc, Jay Gatsby chỉ có những buổi pun pạc ty chất lừ, và một niềm hy vọng mong manh vào tình yêu dành cho Daisy.

Nói đến tình yêu, Đại Gia Gatsby lại một lần nữa chứng minh: hy vọng là một thứ cực kỳ nguy hiểm. Nó có thể thôi thúc người ta làm những điều tuyệt vọng một cách bền bỉ và mù quáng. Việc này được Fitzgerald hình tượng hoá bằng ánh đèn màu xanh mà Gatsby luôn dõi theo phía nhà Buchanan, thứ ánh sáng tưởng như ở ngay đây thôi mà lại không bao giờ nắm bắt được. Daisy Buchanan từ lâu đã được bình chọn là một trong những nhân vật nữ đáng ghét nhất trong văn học, mà cái này không oan uổng chút nào. F. Scott Fitzgerald đã dựng nên một nhân vật quá tài tình, là hiện thân của tất cả những điều ngờ nghệch, nhạt nhẽo, ích kỷ, tham lam, độc ác, và phù phiếm nhất của giai cấp thượng lưu Mỹ những năm 1920.

Sự phù phiếm cũng là một chủ đề khác mà mình rất thích trong Đại Gia Gatsby. Như đã nói ở trên thì Jay Gatsby có rất nhiều và cũng không có gì cả. Những người đến quẩy ở pun pạc ty của Gatsby đều đến vì những giá trị phù phiếm nhất của ông, trong khi chỉ có Nick Carraway quan tâm và tìm hiểu về con người bên trong toà lâu đài, nhưng điều đó cũng không thay đổi số phận của ông hay cách người khác thấy Jay Gatsby. Ở góc nhìn của người đọc, có vẻ nhân vật tỉnh nhất trong Đại Gia Gatsby chính là Nick Carraway. Nhưng còn một nhân vật rất tỉnh khác mà người ta thường quên mất: Jay Gatsby. Người duy nhất không thác loạn tiệc tùng trong những buổi quẩy tại gia của Gatsby chính là Gatsby. Bản thân Gatsby cũng nhìn thấy sự phù phiếm trong cuộc sống vật chất thừa mứa này, nhưng ông ta vẫn làm tất cả để có được sự chú ý của Daisy Buchanan. Đó vừa là tình yêu, lại vừa là biểu tượng của một sự phù phiếm khác. Tình yêu của Gatsby dành cho Daisy có bao nhiêu phần trăm là cảm xúc thật sự, và bao nhiêu phần trăm là ham muốn sở hữu và bù đắp cho những gì trước đây ông ta không thể có?

Viết về Gatsby thì đến ngày mai cũng không hết. Quyển này tất nhiên là rất hay, sẽ đọc lại nguyên bản tiếng Anh nữa. Đọc xong đối chiếu với cuộc đời của F. Scott Fitzgerald lại càng thấy hay hơn. À mà cũng chính F. Scott Fitzgerald là tác giả của truyện ngắn The Curious Case of Benjamin Button đó.

Lâu rồi mới lại viết về Gatsby. Mình viết về Gatsby cũng phải 3-4 lần trong 3 năm kể từ khi đọc lần đầu, mà lần nào viết cũng thấy còn quá nhiều thứ chưa nói.



Review khác về sách này 9
Đại Gia Gatsby - F. Scott FitzgeraldĐược viết vào năm 1925 giữa kỉ nguyên của nhạc jazz, Đại Gia Gatsby (The Great Gatsby) là tiểu thuyết thành công nhất và được biết đến nhiều nhất của F. Scott Fi... chi tiết
Một trong những cuốn sách kinh điển đầu tiên mình đọc. Hồi đó mình đọc chủ yếu là để phục vụ một bài luận tiếng Anh trên lớp nên hoàn toàn không kì vọng chút nào về cuốn sách. Tuy vậy, "The Great G... chi tiết
Nước Mĩ những năm đầu thế kỉ hai mươi là những năm tháng của sự xa hoa, phồn vinh và lộng lẫy. Trong bối cảnh đó xuất hiện một vấn đề nhức nhối, nó khiến con người ta phải suy nghĩ về những gì thật... chi tiết
Mỗi người đều có những giấc mơ của riêng mình, có người chỉ mong một cuộc đời bình bình lặng lặng, có người lại ước giàu sang phú quý, đạt đến đỉnh cao của quyền lực và danh vọng... "Đại gia ​Gatsb... chi tiết
Tôi thích cái cách dịch tên cuốn sách này là "Đại gia Gatsby" hơn nhiều so với "Gatsby vĩ đại" và cũng chỉ thích cảm nhận nó trong khuôn khổ chuyện tình Gatsby- Daisy mà thôi.Dù thế giới văn chương... chi tiết
Người ta vẫn thường quan niệm rằng "Tiền bạc" là đơn vị đo lường của hạnh phúc. Nhưng không phải lúc nào cũng vậy.Tác phẩm "Đại gia Gatsby" mang lại cho tôi không chỉ sự ngạc nhiên, ấn tượng mà còn... chi tiết
Trong suốt nhiều thập kỷ, người ta tự tìm câu trả lời về giấc mơ Mỹ- một giấc mơ đầy hào quang vật chất và sự sung túc về lối sống, những buổi tiệc tùng thâu đêm và cơ hội làm giàu. Nhưng chỉ khi đ... chi tiết
Những tác phẩm lớn, đứng vững được với thời gian, thường là những tác phẩm khắc họa được thời đại mà nó ra đời, nhưng cũng đồng thời mang trong mình những giá trị nhân văn vĩnh cửu mà bất cứ một ho... chi tiết
Review của bạn Tram Bui[Spoiler] Ở đây mình phải ghi rõ là bản Trịnh Lữ dịch, vì đây là bản mình thấy hay nhất, hay từ cái tên trở đi. Trịnh Lữ chỉ muốn gọi Gatsby là đại gia thôi, còn việc ông ta ... chi tiết