Kafka Bên Bờ Biển
by Haruki Murakami
6 reviews
Có 20 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Kafka Bên Bờ Biển

Thiên Tư đã review

Review- Tên sách: Kafka bên bờ biển

Tiêu đề: Một ý niệm khác về Biển - Cái nôi của vạn vật và hành trình trở về biển cả

Sự sống bắt đầu từ Đại Dương.

Vạn vật sinh ra từ Biển.

Từ ngàn xưa, Biển đã trở thành một thứ rất gần với tổ tiên, còn chúng ta là sự tiếp nối vô hạn, kéo dài vĩnh viễn trên trục thời gian và lan toả bất tận trong không gian. Con người tôn thờ và kính sợ trước Biển đồng thời cũng luôn tìm cách chế ngự nó.

Chúng ta thường mọi cách chinh phục Biển như chàng Sinbad, hoặc bị vẻ đẹp của nó khuất phục tựa nàng Rose trên mũi tàu Titanic. Nhưng với Haruki Murakami thì không đơn giản như vậy, nhà văn miền đảo quốc này xây dựng hẳn một hệ toạ độ Biển của riêng ông. Thế giới ấy, thế giới giãn nở khôn cùng ấy hiện hữu cả dưới hình hài vật chất ba chiều mà ngũ quan đơn thuần cảm nhận được lẫn những chiều sâu thăm thẳm nơi chỉ chạm đến bởi linh hồn. Và Kafka bên bờ biển - gốc toạ độ, điểm nút - là nơi Biển cả phô diễn tất cả sắc thái của mình.

Nằm ở trung tâm câu chuyện ấy là Kafka Tamura. Ngay từ khi sinh ra, hay ít nhất từ lúc nhận ra thế giới xung quanh cậu bất thường, Kafka đã mang trong mình lời nguyền hắc ám từ thế giới bên kia, một mặc cảm tội lỗi mang tên Oedipus. Nhưng khác với Oedipus chẳng hay biết gì về lời nguyền của mình, Kafka biết rất rõ thứ cậu phải đối mặt và hành trình cậu phải đặt chân.

Hành trình của Kafka là hành trình dọc bờ Biển, cả trong hệ toạ độ thực lẫn siêu thực.

Trong thế giới thực, những chuyến tàu ven biển sẽ đưa cậu đến nơi mà ở đó cậu gặp Oshima, phu nhân Saeki, cô gái trẻ Sakura. Đoàn tàu là thực, cậu và con người cậu gặp là thực, lẽ đương nhiên biển cũng thực nốt. Bằng chứng dễ dàng tìm thấy khắp các trang sách, không dưới một lần Kafka nhìn về phía biển để giải phóng nỗi đơn của cơn khủng hoảng thời kỳ dậy thì. Hiện thực được củng cố dưới vỏ bọc cái đẹp. Biển lúc này là hoá thân trọn vẹn của tự nhiên và ban phát cho con người vẻ đẹp ấy bằng một góc nhìn chân thực nhất.

Trong khi đó ở giới siêu thực, bờ biển đóng vai trò là lằn ranh giữa hai thế giới. Phía bên này là đất liền, là thế giới bề mặt mỗi người hằng ngày đều dễ dàng dẫm lên, có phần chắc chắn, tồn tại thành vẻ bề ngoài và có tính xã hội.

Phía bên kia, sâu hun hút tận lõi, không phải ai cũng cảm nhận được, luôn biến động khôn lường và có tính cá nhân, đó chính là Biển.

Khác với hành trình men theo chuyến tàu vật chất có quỹ đạo cố định trong thế giới thực, chuyến đi ý thức của Kafka ở đây giống như đồ thị hình sin chuyển dịch qua lại đất liền và biển cả, hay đúng hơn là những cơn sóng vô hình của biển, đến từ hư vô và trở về vĩnh cữu. Kafka buộc phải ra đi tuổi mười lăm, không sớm hơn, không muộn hơn để lấp đầy rãnh vực mà Biển tạo ra bên trong cậu. Biển lúc này không còn thuộc về thiên nhiên. Nó trở thành một sinh vật sống, ở phần sâu kín nơi con người, lắm thời điểm nó thay hình đổi dạng để tồn tại tương xứng với chủ thể của nó. Thảng hoặc, như Hoshino từng rụt rè phát biểu, sự phóng chiếu và hoán đổi giữa bản ngã và khách thể vẫn xảy ra. Khi ấy phần Biển kia sẽ thế chỗ ta trở thành chủ thể, còn con người chỉ còn cách nghe theo nó. Có những người điều này thường xuyên xảy ra đến mức như thể hiển nhiên. Kafka là người như vậy. Nakata là người như vậy.

Trường hợp của Kafka có lẽ bạn đã nhận ra. Đúng vậy, Biển của cậu chính là cái thằng tên là Quạ (tạm gọi là Quạ). Tôi đồ rằng từ rất sớm, lúc Quạ cất tiếng nói đầu tiên hay từ trước đó nữa, dòng chảy của Biển đã chi phối thế giới quanh cậu. Bắt đầu từ cơn bão mà Kafka buộc phải bước vào nếu muốn thoát khỏi lời nguyền. Đó là cơn bão gì nếu không phải cơn bão Biển. Và Kafka, cậu chàng muốn bắt đầu cuộc đời dọc bờ biển của mình sẽ phải đối mặt. Không thể nói lựa chọn ấy khôn ngoan, nhưng không còn lựa chọn nào khả dĩ hơn. Rồi tiếng nói của Quạ càng lúc càng rõ hơn. Nó mon men xâm nhập vào giấc mơ của cậu, nó chiếm hữu suy nghĩ của cậu, tưởng như có lúc nó đã là chính cậu. Nhưng không, Kafka Tamura là chàng trai (không còn là cậu bé nữa) nghiêm túc, kỷ cương và ngoan cường. Cậu chọn đối mặt với mặc cảm của mình ở nơi Biển có ít ảnh hưởng nhất - trong khu rừng. Tại đây cậu đã kết liễu Johnnie Walker, kết liễu nỗi mặc cảm của cậu bằng chính sức mình.

Trở lại với câu hỏi số phận. Oedipus không biết về lời nguyền và gánh nỗi bất hạnh, kết thúc đời mình bằng hành trình xuống địa ngục sau khi tự làm mù hai mắt. Còn Kafka Tamura ngụp vào bị kịch không phải vì lười biếng hay ngu ngốc, mà vì lòng trung thực và dũng cảm của cậu, khi cậu bắt đầu đời mình bằng hành trình dọc bờ biển ngay khi vừa trưởng thành.

Song song cuộc hành trình của Kafka là chuyện về ông lão Nakata. Nếu phải mô tả thì Nakata đối với Kafka như hai nửa hyperbol trên hệ trục toạ độ. Kafka khởi đầu số phận được báo trước, còn Nakata bắt đầu chuyến đi một cách tình cờ, và chuyến đi của ông lão là hình ảnh người thuỷ thủ già từ đại dương xa xăm trên chuyến hải hành cuối cùng trở về đất mẹ. Đích đến sẽ là bờ biển, dĩ nhiên. Biển với ông lão cũng thật đặc biệt. Khác với Kafka, ông không còn muốn biển lấp đầy bản thân nữa. Đã quá đủ đầy cho một đời dài kỳ lạ của ông. Nakata bây giờ sẽ dùng thứ sức lực đó để đóng phiến đá cửa vào - lối thông phía bên này và bên kia - một đường bờ biển khác để Biển không thể tràn bờ được nữa, để sự hỗn loạn từ thế giới bên kia mãi mãi ở bên kia, để không ai phải sống cuộc đời như ông. Nakata biết về những thứ không ai biết. Ông biết tất cả về Biển. Nó tràn ngập trong ông, chính nó lấy đi trí tuệ của ông nhưng đồng thời không thể chi phối được ông lão như cách nó đã làm với Kafka. Ở Nakata có một khao khát làm cho mình rỗng tuếch - ngược với sự làm đầy của Kafka, một khao khát rất Murakami thể hiện rõ trong các tác phẩm của nhà văn (tiêu biểu là việc Oshima đã nhắc đến bài thơ Người rỗng của T.S. Eliot với Kafka.) Nếu bản ngã Kafka chuyển dịch như đồ thị hình sin thì Nakata là đường thẳng tắp. Đúng vậy, Nakata có thể cảm nhận rõ bến bờ của mình, hành trình của ông là hành trình trở về Biển để kết thúc. Cuối cùng ông đã nhận phần thưởng xứng đáng, cái chết giải thoát về với đất mẹ. Rời xa Biển vĩnh viễn.

Vậy Kafka và Nakata có điểm giao thoa nào chăng?

Tôi cho rằng là có. Ngay cả hai nửa hyperbol vẫn tiệm cận tại vô cực. Thế giới siêu thực của họ có thể hiểu như thái cực đồ. Tại viễn điểm của m và Dương, của biển cả và đất liền, cả hai đã tiếp nhận một phần của nhau. Đó là điều tôi thích nhất ở tác phẩm này: sự toàn vẹn và không có thứ gì mất đi, tất cả chỉ là chuyển hoá lẫn nhau mà thôi.

Và còn nhiều nhân vật rất Murakami khác nữa. Đó là một Oshima biết tất cả mọi thứ trừ giới tính của mình, một Hoshino hầu như chẳng biết gì cả, là Saeki, Johnnie Walker hay lũ mèo,... Tất cả tạo nên bản hoà tấu tuyệt vời của thế giới ẩn dụ mang tên Kafka bên bờ biển với Biển làm trung tâm.

Trở về chưa bao giờ dễ dàng. Trở về biển cả lại càng không. Để mọi chuyện vào đúng quỹ đạo, có lẽ tôi nên nghe theo cái thằng tên là Quạ: "Bây giờ, tôi nên đi ngủ một chút. Khi tỉnh dậy tôi sẽ là một phần của thế giới mới toanh."




Review khác về sách này 5
Một chàng trai, mang theo nỗi đau bị bỏ rơi bởi mẹ và chị gái, mang theo lời nguyền tàn nhẫn của cha cậu, cậu ta chạy trốn khỏi nơi cậu sinh ra và lớn lên, trốn tới một nơi vô định. Và ở nơi vô địn... chi tiết
#Review #Kafka_bên_bờ_biển #Haruki_Murakami #Nhanam Có lẽ Haruki Murakami là cái tên không còn xa lạ gì với bạn đọc. Cũng bởi có chút tò mò, thử xem ông ý là ai, viết như nào mà Boog chọn quyển Kaf... chi tiết
Mình tốn tầm 3 ngày cho quyển này. Thật sự là cầm lên thì khó mà bỏ xuống được. Mạch truyện thì chậm rãi nhưng chứa đầy những chi tiết kỳ lạ khiến người đọc phải đọc mãi. Đọc hết truyện, người đọc ... chi tiết
Phải mất hơn 2 tháng mình mới đọc xong cuốn sách dày hơn 500 trang này. Nhanh hơn so với các truyện dài khác từng đọc của bác Haruki, nhưng thời gian lâu như vậy chỉ là bởi vì mình không có thời gi... chi tiết
" Vấn đề không phải thông minh hay đần độn, mà là nhìn sự vật bằng đôi mắt của chính mình...Tôi chẳng thông minh gì lắm đâu. Tôi chỉ có cách nghĩ riêng của mình thôi. Vì thế mà người ta ngán tôi. H... chi tiết