Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối
by Patrick Modiano & Sempé
7 reviews
Có 12 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Ở Quán Cà Phê Của Tuổi Trẻ Lạc Lối

Thiên Hương đã review
review bởi Duyên Thanh Tống

Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối - Patrick Modiano

Review của bạn Duyên Thanh Tống

Tuổi trẻ ấy mà, nếu không đầy nhiệt huyết thì cũng đầy chơi vơi. Như cuốn sách này có nói, khi người ta còn trẻ, người ta không có quá khứ, mà có lẽ vì vậy nên người ta chưa biết định hình mình như thế nào hay neo giữ mình vào đâu khi đứng trước cuộc đời. Thế là người ta cứ trôi dạt, trôi dạt đi, rồi lạc lối.

Đây là tác phẩm văn học đạt giải Nobel đầu tiên mình đọc, dưới sự giới thiệu của bạn Hoa Anh Túc. Mình sẽ không nói về câu chuyện được kể trong này, vì thực sự chẳng có gì để kể, chỉ là gặp gỡ một vài nhân vật, nghe họ kể về cuộc gặp gỡ của họ với cô gái Louki ở quán cà phê tên Le Condé. Và một cái kết không có gì bất ngờ. Chỉ có thế thôi. Cái quan trọng là cảm giác mà những dòng chữ này mang lại, cảm giác mình là một chấm nhỏ rất nhỏ trên bản đồ, luôn di chuyển, mình có thể ở đó có thể ở đây, không ai có thể tìm ra mình, mình lẩn vào bóng đổ của các tòa nhà, mình đứng dưới tàng cây, mình lẫn vào trong đám đông, không ai nhận ra mình nhưng mình vẫn đang hiện diện. Mình hãy còn trẻ nhưng cuộc đời như thể không có chỗ nào cho mình, nên mình cứ mải miết đi tìm đi tìm, đến khi gối mỏi chân chùn thì thôi.

Trước cuốn này mình có đọc một cuốn khác về tuổi trẻ của một tác giả không tên tuổi trong nước, cuốn sách bìa xanh sáng sủa nhưng cũng tạo một cảm giác mông lung tương tự, chủ đề của nó là tiến về phía trước. Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối thì khác, đó là câu chuyện về những người tìm cách giữ lại chính mình, ở một nơi nào đó, một khoảnh khắc nào đó. “Tuổi trẻ” ở đây có lẽ không phải là số tuổi mà ta đang mang, mà là khi nào ta chưa thấy đủ gắn bó với thế giới này, thì ta vẫn hãy còn “trẻ”.

Lúc đọc cuốn này, bỗng nhiên trong đầu lại lởn vởn một câu chuyện trên mạng đã đọc từ cách đây khá lâu, tên là Trại thiếu niên u buồn, mình vẫn còn nhớ nickname của tác giả, là Mike Kobayashi (không biết trong số các bạn ở đây có ai từng đọc chưa, nếu rồi thì chúng ta quá là có duyên đi XD). Mình đọc câu chuyện đó khi vẫn đương tuổi thiếu niên, và giờ đọc Patrick Modiano, mình nhận ra có lẽ mình vẫn còn là một thiếu niên, u buồn, nhưng may mắn là không lạc lối.

Duyên Thanh Tống


Review khác về sách này 6
Patrick Modiano_một nhà văn Pháp được trao giải Nobel về văn học vào năm 2014.Và tác phẩm Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối là cuốn sách mình ấn tượng nhất của ông.Bìa cuốn sách mang hơi hướng hoà... chi tiết
TỪ THĂM THẲM LÃNG QUÊN, Ở QUÁN CÀ PHÊ CỦA TUỔI TRẺ LẠC LỐI - SẼ LÀ QUÃNG THỜI GIAN BAO LÂU?Từ khi bắt đầu học tiếng Pháp, tôi cũng làm quen với những tác phẩm văn học Pháp. Bỏ qua cuốn Hoàng Tử Bé,... chi tiết
Tuổi trẻ, cái độ tuổi đầy mơ mộng được gọi bằng mỹ từ tuổi thanh xuân, độ tuổi gắn với bao niềm vui và hoài bão tìm hiểu khám phá thế giới! Thế nhưng cũng ở độ tuổi đó, ở một góc khuất là những nỗi... chi tiết
“Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối” là cuốn sách khó nhất mình từng đọc, dành cho những tâm hồn đang cảm thấy cô đơn, lạc lối trong dòng chảy của cuộc sống hiện tại. Không đắm mình vào không gian... chi tiết
Nửa năm gần đây, mình có sở thích đến quán cà phê quen thuộc, một mình và đọc sách, thường là thứ bảy hoặc chủ nhật cuối cùng của tháng. Nên khi chọn mua và đọc Ở quán cà phê của tuôi trẻ lạc lối c... chi tiết
 Một tác phẩm đoạt giải Nobel thì tất nhiên không phải dạng vừa. Vậy mà cuốn sách này chẳng có nội dung cố định gì cả, chỉ là một thoáng mơ hồ. Nếu không tập trung, rất có thể ta sẽ bị lạc lối. Thế... chi tiết