Vĩnh biệt Gunxarư
by T.Aitomatop
2 reviews

Review sách Vĩnh biệt Gunxarư

Thanh Hai đã review

Hôm nay bắt đầu 1 thử thách mới trong list thử thách của Obook team - đọc lại một cuốn sách mà mình yêu mến. Sách yêu mến thì rất nhiều, nhưng chọn VĨNH BIỆT GUNXARƯvà Aitomatop để một lần nữa đắm chìm vào con người và cảnh vật của đất nước Kyrgyzstan - quê hương của tác giả.

Aitomatop đã quá nổi tiếng với tập truyện ngắn “Giamilia truyện núi đồi và thảo nguyên” với những câu chuyện làm lay động lòng người . Tiểu thuyết của ông cũng được dịch và xuất bản khá nhiều ở Việt Nam - Con tàu trắng, Đoạn đầu đài, Sếu đầu mùa, Và một ngày dài hơn thế kỉ... Cùng với bút lực mạnh mẽ và dồi dào, ông đã đưa người đọc đến với con người nồng hậu và thiên nhiên tươi đẹp của đất nước Kyrgyzstan .

VĨNH BIỆT GUNXARU viết về một người đàn ông và một con ngựa - Tanabai và Gunxaru - như một đôi bạn chí thân, cùng lớn lên trên thảo nguyên , cùng vào đời với bao nhọc nhằn, rồi cùng già đi, cùng ngã quỵ trước những khó khăn của cuộc sống. Bối cảnh của Liên xô cũ thời đó với nền kinh tế kế hoạch tập trung như một cái ách đè nặng lên mọi người dân dù ở thành phố hay thôn quê xa xôi, và thậm chí ngay cả khi trốn lên núi cao cùng gió tuyết , bao nhiêu người vẫn khốn khổ vì chỉ tiêu, kế hoạch... Đôi khi mình tự hỏi, có con người kiên cường vượt qua mọi khổ cực như Tanabai hay sao ? Những cảnh ông và gia đình trên núi trong mùa đông giá buốt để chăm sóc đàn cừu và những con cừu con mới đẻ yếu ớt, mình thật không thể tưởng tượng ra, Liên Xô lại có những lúc khốn khó đến mức ấy. Rồi đổi lại ông và gia đình được gì ??? Khi bão tuyết quét qua trại cừu và cừu non chết, ông bị khiển trách, bị kiểm điểm, bị khai trừ ... ôi chưa bao giờ mình đọc mà đau xót cho nhân vật đến thế. Lỗi tại tác giả , ông viết quá thực, và quá sống động, khiến ta như thấy cái cảnh khổ sở và oan ức ấy bày ra trước mắt. Cuối cùng, con ngựa, niềm an ủi và tự hào duy nhất của ông, cũng bị sung công và phục vụ kéo xe cho một kẻ hợm hĩnh cấp trên... Sự chịu đựng của Tanabai đã lên đến đỉnh điểm , và ông gục ngã chính vào lúc Gunxaru chết, ông đau khổ như một phần cơ thể của mình mất đi. “Nước mắt chảy ròng ròng trên mặt, thấm ướt bộ râu, nhưng ông không lau đi. Đấy là nước mắt khócGunxaru, con ngựa có nước đi dị dạng. Qua hàng lệ , ông già nhưng buổi sáng mới đến, nhìn con ngỗng xám đơn độc bay nhanh trên dải hoành sơn...Rồi ông thở dài nói : Vĩnh biệt Gunxaru ”



Review khác về sách này 1
Review về cuốn sách "Ngựa ô yêu dấu" gợi nhắc mình đến một cuốn sách cũng viết về loài vật này, của tác giả mình yêu thích nhất: "Vĩnh biệt Gunxarư" của Chinghiz Aimatov.Cuốn sách là câu chuyện cảm... chi tiết