Gói Thuốc Lá
by Thế Lữ
1 reviews

Review sách Gói Thuốc Lá

Thanh Hai đã review

Cuốn này được mọt trinh thám khen dữ lắm, cơ mà sao mình đọc thấy cũng thường, anh Lê Phong này theo mình không bằng anh Kỳ Phát của bác Phạm Cao Củng nhé .

***

Nhóm bạn gồm Bình , Thạc, Huy ,Đường và Lê Phong chơi cùng nhau, trong 1 buổi đi xem chiếu bóng về, bọn họ phát hiện Đường bị giết ở nhà trọ, Bình bèn chạy về kể cho Lê Phong nghe mọi chuyện. Ngay đoạn này mình đã không ưng rồi, vì Bình sao có thể bình tĩnh như vậy ? Lại còn ra chiều hứng thú về câu chuyện bạn bị giết vì sẽ làm cho Lê Phong ngạc nhiên, nhân vật Bình bị tác giả xây dựng hơi vô cảm . Mới vào chương 1 mà tác giả đã trưng ra một nhân vật như này quả đã làm cho mình giảm đi mất mấy phần hứng thú

"Sự kinh dị ban đầu đã nguôi. Tuy bao nhiêu bóng tối đặc dày bao phủ lấy cái chết lạ lùng mà Văn Bình vừa trông thấy. Anh biết chắc Lê Phong sẽ ngạc nhiên, sẽ kinh dị nữa cũng nên. Mà có kinh ngạc thì Lê Phong mới thấy cuộc đời có đủ ý vị. Người phóng viên trinh thám ấy ít lâu nay buồn vì phải nghỉ ngơi nhiều quá. Một vài việc lạ lùng cũng có làm anh chú ý thực, nhưng Lê Phong chỉ coi như bài tính dễ làm. Gặp vụ án mạng này thì hẳn Phong không phàn nàn vào đâu được.

Bình dàn xếp xong câu chuyện mà lát nữa mình sẽ kể. Anh sẽ cố diễn cái thiên tiểu thuyết nhỏ buổi tối hôm ấy một cách gọn gàng và có thứ tự; sẽ bắt đầu từ lúc cùng với Phong chia tay ở trước cửa nhà chiếu bóng và dần dần đi tới chỗ xảy ra án mạng và từ lúc trông thấy cái xác chết đến lúc đọc những chữ bí mật sau tấm danh thiếp, câu chuyện sẽ chép theo một điệu kịch liệt đến nỗi Lê Phong cũng phải kêu lên:

- Ồ lạ lùng! Ồ kì dị...

Bình xoa hai tay vào với nhau, hướng trước cái thú làm cho bạn hồi hộp..."

Đọc đoạn trên sẽ thấy thấp thoáng Lê Phong hiện ra - cũng hơi vô cảm không kém gì Bình ? Tại sao bạn chết mà Lê Phong lại thấy "cuộc đời mới đủ ý vị" ?? Thật không thể hiểu nổi luôn, thế là dù Lê Phong chưa xuất hiện thực sự nhưng đã đánh mất đi thiện cảm trong lòng mình rồi

Qua đầu chương 2, Lê Phong hiện ra và còn siêu đẳng hơn cả Sherlock Homes, Poirot hay Kỳ Phát (hehe)

"Trong buồng của Phong chỉ có một ngọn đèn điện nhỏ dưới cái chụp xanh trên giường ngủ. Phong thì ngã người trên chiếc ghế bành lớn, quay lưng về phía ánh sáng. Bình vừa ngồi trên chiếc ghế đệm con thì Phong đã hỏi:

- Chuyện lạ lắm hả?

Bình kinh ngạc, vì đã nói ra câu nào đâu. Phong hỏi luôn:

- Ai đi báo sở cẩm?

Bình càng lấy làm lạ, nhưng cũng cứ đáp:

- Thạc.

Phong gật đầu, im một lát, rồi hỏi nữa:

- Còn Huy?

- Huy ở nhà đợi. Ở nhà dưới. Xác Đường ở trên gác một mình...

Phong mím miệng kéo dài một hơi thuốc lá, ngồi thẳng lên, bấm đèn sáng rồi bảo:

- Bây giờ thì anh kể rành rọt cho tôi nghe.

- Ô hay! Kể gì?

- Câu chuyện án mạng chứ gì?

- Kìa, tôi tưởng anh đã biết.

- Tôi biết thế nào được? Từ lúc đi xem xi-nê với ba anh về, tôi vẫn ngồi ở đây...

- Thế ra... Ồ! Thế sao anh biết là có vụ án mạng?

Phong đủng đỉnh không đáp vội, chỉ hỏi:

- Vụ án mạng nhà Huy, hử? Đường bị giết? Bây giờ đã đến một giờ chưa?

Bình xem đồng hồ tay:

- Kém hai phút. Nhưng sao anh biết là có vụ án mạng?

- Đó là tài nghệ của tôi. Bây giờ đã một giờ, đáng lẽ về ngủ thì anh đến gọi tôi. Trừ khi có việc khác thường không thì khi nào anh lại làm thế? Việc khác thường ở đâu? Tôi hỏi xem ai đi báo sở cẩm, để biết tên cái người ở nơi ấy. Anh bảo cho tôi biết là Thạc. Anh Thạc ở trọ nhà anh Huy, tôi hỏi anh Huy lúc này làm gì thì tự nhiên anh nói đến cái xác của anh Đường ở trên gác một mình. Trong ba câu hỏi vắn tắt, tôi biết cái tin mà anh định đem đến cho tôi dài dòng như một cuốn tiểu thuyết."

Giỏi thế này thôi chứ còn vụ án nào mà anh Lê Phong không phá được hahahha

Thật ra , cuốn này nhiều tình tiết hay và độc đáo, nhưng cái cách mà Thế Lữ xây dựng nhân vật ngay từ đầu đối với mình đã thất bại rồi, nên mình không review gì nhiều nữa.