Trăng Sáng Cố Hương
by Lại Nhĩ, Châu Hải Đường
3 reviews
Có 1 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Trăng Sáng Cố Hương

Tà Ngô đã review

Các bạn đang cảm thấy nhàm chán, tẻ nhạt vậy thì còn chần chờ gì nữa, không mau mau hốt Trăng Sáng Cố Hương về đọc. Tôi đảm bảo với các bạn, sách chỉ với 494 trang nhưng chỉ cần 52 trang đầu cũng đủ bạn nổi khùng với lối viết ăn cơm hớt của Lại Nhĩ, spoil hết nội dung, khỏi đọc cũng nắm được 80% diến biến cũng như cái kết của truyện.

Nhưng lỡ mua rồi thì ráng đọc thêm chút nữa, biết đâu có sự biến đổi ngoạn mục không ngờ tới. Ồ! Đúng thật như dự đoán, có chuyện biến đặc sắc rồi mấy chuế ơi!

Để nói về sự chuyển biến hay ho này thì tôi phải tóm tắt một chút. Chuyện là vầy:

Triều đình ban ra 1 đạo luật gọi là Thái Bình Ước, bắt người giang hồ phải ký vào để quy phục triều đình. Nếu ai quy phục thì phải thực hiện 3 điều:

1. Giao nộp hết võ công bí tịch của môn phái cho triều đình.

2. Các hiệp khách, võ nhân đều phải đến bộ binh đăng ký chịu sự quản lý của triều đình, triều đình sai đánh đâu thì đánh đấy.

3. Khi đã ký Thái Bình Ước rồi thì tất cả hiềm khích trước đây của các ban phái đều xóa bỏ, mọi người bắt tay vui vẻ sống với nhau.

Còn nếu ai không ký Thái Bình Ước, tham gia Thái Bình Minh thì sẽ trở thành tà ma ngoại đạo, triều đình sẽ tru diệt không tha.

Trước tình hình đó, 1 vài môn phái hiệp khách đã tham gia Thái Bình Minh quy phục triều đình còn một nhóm khác nhất quyết không ký trốn chui trốn nhũi để tránh sự truy sát của quan quân.

Lúc này có tổ chức tên Thương Thiên xuất hiện ra tay tương trợ những môn phái, hiệp khách đang khốn đốn trước sự truy quét của triều đình.

Thương Thiện là một nhóm gồm nhiều người giang hồ chân chính thích độc lai độc vãng không chịu được sự bó buộc (không có loại ma đầu tàn ác trong đó nhé) tụ hợp lại. Nhưng nói thật 1 điều, Thương Thiên nổi danh như thế nhưng nếu truy tra đến cũng thì hầu như những thành viên nồng cốt lâu năm cũng không biết ai là người khởi xướng cho cái tổ hợp này.

Lúc này, bên cạnh việc triều đình mạnh tay thanh trừ những phần tử chống đối Thái Bình Ước một cách lộ liễu thì giang hồ bỗng dưng xuất hiện nhiều vụ huyết án. Vịnh vào những huyết án đó, quân đội càng ra sức tru diệt những phần tử hiền hòa chưa vào Thái Bình Minh. Nổi cộm nhất trong các vụ án đó chính là vụ thảm sát cả gia đình quan huyên lệnh bằng thuốc độc gia truyền của Dược Vương. Thế là cả nhà Dược Vương bị cho là hung thủ, triều đình truy nã khẩn cấp. Nhưng với sự điều tra của Khương Hằng, chàng nhận ra có nhiều điểm khả nghi. Nếu Dược Vương giết thì sao lại sử dụng độc của chính mình 1 cách tiết kiệm thái quá đến thế>>lượng độc có hạn nên phải xài tiết kiệm>>Độc này cõ lẽ là đánh cắp của Dược Vương. Câu hỏi được đặt ra ở đây: Vậy ai là hung thủ sau màn?

Khương Hằng đưa ra 3 giả thuyết:

_Một là triều đình, cố tình chơi trò vu oan giá họa để lấy cớ thanh trừ hết võ lâm.

_Hai là người có thù với Dược Vương cố tình mượn đao giết người, lợi dụng triều đình giết Dược Vương.

_Ba là kẻ vô danh đã quy tụ anh hùng trong thiên hạ gia nhập Thương Thiên, theo lập luận của Khương Hằng: “Bây giờ hơn vạn võ nhân đã là thành viên của Thương Thiên, chỉ cần người nào đó có ý xấu, lợi dụng nguồn lực mạnh mẽ này cũng có thể hiệu lệnh thiên hạ”

Mặc dù không ai muốn nghĩ thành viên nào đó của Thương Thiên là phần tử nguy hiểm nhưng hiện thực trước mắt không thể không đề phòng và tận lực điều tra. Thế là, mọi ngươi bắt đầu hành động để tra xét cho rõ nguồn cơn.

Nghe có vẻ hấp dẫn không mọi người, hấp dẫn hén, muốn biết hấp dẫn ra sao thì tự coi. Mặc dù tình tiết diễn biến có hơi nhanh, tác gỉa vẫn còn non tay trong việc cung cấp manh mối cũng như lật mặt các bí ẩn nhưng rốt lại đối với truyện võ hiệp như thế là khá rồi. Chấn động nhất chính là cái kết, một cái kết đáng nhớ, mặc dù từ đầu đến cuối truyện éo có gì để lưu lại vết trong tâm khảm người đọc nhưng nhờ cái kết mà tác phẩm làm cú lội ngược dòng thành công.

Và một điểm nổi bậc nữa của tác phẩm, tôi không nói đây là diểm hay hay dở vì tôi cũng không thể khẳng định rõ ràng mà chỉ có thể nói nó khá lạ. Là như vầy, truyện được kể dưới góc nhìn của nữ chính (thường góc nhìn đó cũng chính là quan điểm của tác giả) về giang hồ về người học võ võ công có vẻ khá khiên cưỡng, khập khiễn nên nhiều lúc đọc khá bức bối. Nhưng cuối cùng, lúc hết truyện, chỉ 1 câu nói của nữ chính thể hiện sự ngỡ ngàng, cảm khái của bản thân thì tôi cũng không biết tóm lại là bà tác gỉa muốn thể hiện lập trường qaun điểm gì ở đây nữa!

Là đúng hay sai?

Hay tất cả đều sai hết?

Người đọc tự biên tự diễn đi, đừng trông mong vào bà tác giả đồng bóng ba phải nhiều khi lệch pha này.




Review khác về sách này 2
Trăng sáng cố hương của tác giả Lại Nhĩ, là một nhà văn trẻ nhưng Lại Nhĩ đã gây một tiếng vang lớn trong giới văn học Trung Quốc bằng những tác phẩm nổi tiếng, và tôi thấy tác phẩm Trăng sáng cố h... chi tiết
TRĂNG SÁNG CỐ HƯƠNG (TSCH) của nhà văn Lại Nhĩ thuộc thể loại kiếm hiệp, cổ đại. Phải nói thêm một điều là gu của ta trước giờ không hề là truyện kiếm hiệp, từng một lần đọc qua mười mấy chương đầu... chi tiết