Review sách Trầm Hương Uyển (Bộ 2 tập)

Tà Ngô đã review

Sau khi xem xong toàn bộ tác phẩm Trầm Hương Uyển của Bộ Vi Lan thì tôi có thể nói tác phẩm này là một trong số ít truyện ngôn tình hiện đại mà tôi thích nhất cho tới tận giai đoạn này. Nhìn một cách tổng thể về tác phẩm, đây là một câu truyện với nội dung đơn giản nhưng rất hay. Ngoài nội dung hay thì tính cách nhân vật cũng khá nổi bậc và đều hết sức sống động. Tất cả các nam thanh nữ tú trong truyện đều có ưu điểm lẫn khuyết điểm nên tôi thấy họ vô cùng chân thật.

Thường thì trong một câu truyện tôi có thể thích nam chính cũng có thể thích nữ chính chứ ít khi nào thích cả hai người nhưng trong Trầm Hương Uyển cả nam chính Tần Hạo cũng như nữ chính Trần Uyển tôi đều thích.

Với tư cách là một người đọc thì tôi rất rất thích anh Tần Hạo này. Anh là một con người thủ đoạn có thừa, thông minh, ngạo nghễ và rất hiếu thắng. Tôi thích những con người có tính cách như thế, mạnh mẽ quyết liệt, muốn thứ gì là phải quyết tâm có cho được bằng mọi giá, làm người là phải như vậy. Nhưng nếu với tư cách là phái nữ là một con người sống trong xã hội pháp trị thì tôi không đồng tình với việc làm của anh. Anh muốn chinh phục muốn gì thì muốn nhưng phải làm việc đúng luật chứ không nên làm nhưng chuyện vi phạm pháp luật trái luân thường đạo lý thì tôi không thích. Tại trong truyện cũng may là Trần Uyển đã yêu anh ta thật chứ nếu cô ấy mãi mãi không yêu anh được thì anh là một thằng tội đồ khốn nạn đáng bị băm vằm vì đã mang lại cho cô tổn thương quá lớn. Với lại Tần Hạo dùng chiêu đeo bám mới chinh phục được Trần Uyển bởi vì Trần Uyển là một người thanh cao chứ nếu Tần Hạo cũng gặp một đối thủ thuộc hàng đeo bám cấp thượng thừa như anh thì mấy cái chiêu đó coi như vô tác dụng. Thật ra, tất cả tội lỗi đều đổ lên đầu Tần Hạo cũng không đúng cho lắm mà phải chịu một phần nhỏ trách nhiệm ở đây còn có Trần Uyển vì cô quá non nớt, tự trọng, thẳng thắn và thiếu kinh nghiệm. Nếu ban đầu cô đừng quá bày xích anh ta vẫn nói cười bình thường cư xử phải phép như đối với Tống Thư Ngu hay bắt kỳ ai đó thì mọi chuyện đã khác, cư xử lễ độ đúng mực không nóng không lạnh nhưng có phần xa cách thì cô đã thoát được móng vuốt của Tần Hạo rồi. Tại cô cư xử quá khích, luôn luôn hằn học, khinh khi người ta. Mà đối với kẻ đeo bám những biểu hiện đó của cô chính là sự cổ vũ cho họ ngày càng quyết tâm hơn. Với những con người có tính cách như thế, khi trong tay họ có quyền có tiền có đủ thứ thì họ rất là nguy hiểm nên muốn an phận sống tốt không đau khổ thì đừng nên khiêu khích họ. Với lại truyện tính ra cũng có hậu là Tần Hạo tuy làm việc có lỗi với cô nhưng anh ta thật lòng yêu cô và còn yêu sâu sắc nữa chứ ngoài đời chưa chắc có được ai như vậy. Nếu có thì chỉ là hiếu thắng của kẻ chinh phục mà thôi. Nói chung khi xem câu chuyện này tôi rất đồng cảm với như vật Tần Hạo, tôi hiểu được sự bức bối của anh khi không có được thứ mình muốn trong tay, cái cảm giác bức rứt muốn phát điên mà chỉ những người đã trãi nghiệm mới chân chính hiểu được. Ngoài việc thấu hiểu Tần Hạo thì tôi cũng đồng cảm với Trần Uyển luôn. Tôi hiểu được cái sự khó chịu như thế nào khi bị một kẻ đeo bám mà mình không thích quấy rầy. Cái cảm giác đó đúng là tra tấn tinh thần mà ai đã nếm trãi rồi mới hiểu được. Khổ không sao tả xiết.