Mèo Hoang - Tập 1
by Đinh Mặc
3 reviews
Có 2 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Mèo Hoang - Tập 1

Tà Ngô đã review

Đây là tác phẩm đầu tiên tôi xem của tác giả này. Có thể nói đây là tác phẩm hay nhất, ấn tượng nhất trong giai đoạn này của tôi. Kể từ sau khi xem Hoa Thiên Cốt, tôi chưa thấy được một tác phẩm nào có một dàn nhân vật hay ho, cá tính nổi bậc và để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng tôi đến vậy.

Nếu Hoa Thiên Cốt hay về mặt nhân vật còn về nội dung cũng chỉ bình thường thì Mèo Hoang không chỉ đột phá về mặt ý tưởng, cuốn hút cả về nội dung, ấn tượng khó phai về dàn nhân vật chính phụ, thậm chí là phụ trong phụ cũng ấn tượng nốt.

Một Carol Chu điên cuồng chìm đắm trong đau đớn vật vã.

Một Lăng Tranh phóng khoáng lúc nào cũng lạc quan hi hi hả hả nhưng cuối cùng lại vướng vào một tình yêu bi lụy xót xa khiến tôi đau lòng khôn xiết.

Một Mạnh Hi Tông ngoài lạnh trong nóng trung nghĩa lưỡng toàn chí tình chí nghĩa. Một nhân vật tuy không hoàn hảo nhưng rất đẹp rất chân thật. Anh là một thủ lĩnh giỏi, một người bạn tốt, một người yêu thâm tình, một kẻ địch đáng gờm.

Nói chung, ngoài những nhân vật tuyệt vời này thì Hình Nghị, Ly Tử, Nhị Cầu, Giản Mộ An, Đại Bích đều rất tuyệt vời.

Ngoài nhân vật hay ra, thì điểm mà tôi thích nhất trong tác phẩm này chính là luật nhân quả:

_Mạnh Hi Tông dùng cực hình tàn ác do anh sáng chế ra để ép cung tra tấn kẻ thù thì cuối cùng bản thân anh cũng phải trãi nghiệm cảm giác đau đớn đó. Có vay có trả quy luật là vậy.

_Còn Lăng Tranh lúc ban đầu chưa quen Đại Bích thì chê bai cô là côn trùng lai người vô cùng ghê tởm. Nhưng cuối cùng thì sao? Ghét của nào trời trao của đó. Lăng Tranh đã phải trầm luân trong tình yêu đau khổ không có lối ra với nữ vương Đại Bích. Đúng là tình yêu sao mà đau đớn thế và đau đớn nhất là tình yêu không có ngài mai. Tôi thấy tác giả cho Lăng Tranh tự vận chết là chuyện vô cùng hợp lý, nếu là tôi tôi cũng sẽ chọn cái chết.

_Còn Hình Kỳ Lân là tự làm tự chịu không trách được ai-đáng đời. Anh không tôn trọng người khác, đem cuộc đời hạnh phúc của một cô gái ném vào lò lửa. Nhưng cuối, kẻ bị hại thì hạnh phúc mỹ mãn, còn chính bản thân anh thì bị giày vò về việc làm sai trái của mình. Anh luôn hối hận vì quá khứ đã dâng vợ mình cho Hình Nghị. Haha. Có hối cũng đã muộn rồi Diễm ơi.

Bên cạnh đó, tác phẩm còn có một điểm nổi bậc nữa là: tâm lý nhân vật. Đinh Mặc miêu tả rất đúng trạng thái tâm lý của các nhân vật. Đặc biệt là nhân vật Mạnh Hi Tông lúc anh còn chưa biết mình thuộc tộc người máy. Anh còn nghĩ mình là một người ngoại đạo của hành tinh Liên Minh này. Anh không nhớ quá khứ nhưng anh dám chắc anh không thuộc về nơi này. Anh là một người cô đơn giữa đám đông người xa lạ. Vì thế nên mới hình thành tâm lý liều mạng, không xem cái chết ra gì và chỉ khi cận kề với cái chết anh mới xem như mình đang sống. Đối với anh sống có gì vui chết có gì đáng sợ. Chỉ có một người bị tách xa cộng đồng của mình, lưu lạc khắp nơi, không quá khứ chẳng biết tương lai thì sẽ như vậy. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ như thế, sống thì vẫn sống sẽ không tự vận nhưng chết thì cũng không có gì phải sợ hãi vì thật ra sống cũng như chết.



Review khác về sách này 2
Đã từng đọc qua rất nhiều tác phẩm của Đinh Mặc nên khi “Mèo hoang” được ra mắt, mình đã tìm đọc, với mong muốn tìm hiểu xem, rốt cuộc tác giả sẽ xây dựng câu chuyện lần này thế nào khi mà trí tưởn... chi tiết
Tôi đã đọc một vài tiểu thuyết của Đinh Mặc, nhưng Mèo hoang là thể loại giả tưởng đầu tiên của cô mà tôi đọc. Mặc dù không mang yếu tố trinh thám gây tò mò, nhưng Mèo hoang của Đinh Mặc lại có một... chi tiết