Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ - Tập 2
by Tịch Nguyệt Giảo Giảo
1 reviews

Review sách Bích Tiêu Cửu Trùng Xuân Ý Vũ - Tập 2

Tà Ngô đã review

Truyện BÍCH TIÊU CỬU TRÙNG XUÂN Ý VŨ này tôi đọc cũng lâu lắm rồi. Qua lời ca ngợi của nhỏ em, nó nói hay lắm, hay lắm nếu tôi không đọc là một tổn thất lớn lao. Nghe vậy nên tôi cũng phải tranh thủ mà đọc để mình không bị tổn thất vì đã bỏ lỡ một cuốn sách cực phẩm. Nhưng khi đọc rồi tôi thấy không hay như lời nó nói nên cũng viết một bày cảm nhận để bày tỏ quan điểm của mình cho nó xem.

Theo cảm nhận riêng của cá nhân tôi thì bộ truyện này chỉ dừng ở mức tạm được. Nói chung, nhìn tổng thể thì cũng khá, tác giả viết có đầu tư, không phóng đại theo lối mòn của các bộ truyện cổ trang khác. Nhưng về tính logic của câu truyện này thì mình thấy có điểm tương phản, trong cái logic có không logic, ví dụ như tâm lý của Thanh Vũ là 1 điển hình. Để rõ hơn mình sẽ đi vào từng nhân vật cụ thể.

Trước hết mình sẽ chọn nhân vật Đường Thiên Tiêu mở màng. Theo mình đoán, ai đọc bộ truyện này xong, đa phần sẽ thích Trang Bích Lam sau đó là Đường Thiên Trọng. Mình cũng không ngoại lệ, nhân vật nam mà mình thích nhất vẫn là Trang Bích Lam, chàng là ước mơ của các cô gái, là thái sơn mà họ có thể yên tâm dựa vào. Ngoài ra, mình còn thích nhân vật Đường Thiên Tiêu không thua kém gì Trang Bích Lam. Mình thấy nhân vật này thật đáng thương. Ai cũng cho rằng ngài máu lạnh vô tình vì hoàng vị mà bất chấp thủ đoạn nhưng có mấy ai chịu suy nghĩ cho ngài.

Vì sao ngày phải làm như vậy?

Thật tâm ngài có muốn làm hay không?

Khi ngày còn bé đã bị vứt lên ngôi vua để làm 1 vị hoàng đế hữu danh vô thực, muốn sống yên ổn thì phải nhìn sắc mặt của người khác. Muốn tìm 1 người bạn chân thành cũng không có, muốn sống với người mình yêu cũng không dễ.

Có người sẽ cho rằng những lời lẽ trên chỉ là ngụy biện cho sự ích kỷ xấu xa của bậc đế vương. Trang Bích Lam cũng đã từng mắng Đường Thiên Tiêu như thế: “Nếu như có cơ hội, ta nhất định sẽ lấy thủ cấp Đường Thiên Tiêu. Chỉ mình hắn chịu áp bức, ép buộc thì được gọi là nhục nhã sao? Chỉ có riêng mình hắn không chịu nổi khi phải sống mà nhìn vào sắc mặt người khác hay sao? Con dân trong toàn thiên hạ này đều thuộc về hắn, chỉ có thể chết vì hắn chứ không được chết vì người khác hay sao? Cũng không biết vắt tay lên trán mà suy nghĩ, nếu như không có Nhiếp chính vương và Khang hầu thì hắn có ngày hôm nay hay sao? Vong ân phụ nghĩa, bạc tình bạc nghĩa, ngoài hắn ra thì còn ai bỉ ổi hơn? Có tư cách gì mà đi chỉ trích, chê bai người khác?”

Theo quan điểm cá nhân của mình, những lời lẽ của Bích Lam không sai nhưng cũng chưa hẳn đúng. Đối với 1 thần tử phải nhìn sắc mặt của quân vương là chuyện thường tình, nhưng quân vương mà phải nhìn sắc mặt của thần tử thì đó là một nỗi đau, 1 nỗi nhục.

Nếu bản thân tôi ở trong hoàn cảnh đó, chính là 1 sĩ nhục quá lớn, thà là tôi sẽ không có gì, chứ mang danh nghĩa có tiếng mà không có miếng thì tôi không cam tâm.

Nên Đường Thiên Tiêu cũng vậy. Vì thế, tôi cảm thông cho ngài.

Nam Nhã ý trách ngài vô tình nhưng tôi lại không nghĩ như vậy. Con người có nhiều cung bậc tình cảm, có thể tình cảm từ nhỏ tới lớn giữa hai người là sự ngộ nhận của tình yêu, cũng có thể chỉ là cảm mến....Nếu có trách chỉ trách nàng đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào ngài ấy. Nàng vẽ ra cho mình 1 thiên đường rồi đắm chìm trong đó, muốn nhân vật chính của mình phải hành sự như ý nghĩ của nàng đến khi "giấc mộng uyên Ương" không như mình mong đợi thì hụt hẫng, trái tim nguội lạnh, oán trách. Đúng là có 1 phần lỗi ở nơi Đường Thiên Tiêu nhưng không phải tất cả vì chính Nhã Ý muốn được gả đi thay cho Thanh Vũ, nếu nàng không muốn thì chưa chắc Thiên Tiêu đã gả. Với lại, Thiên Tiêu hiểu rất rõ Thiên Trọng, biết Thiên Trọng chỉ một lòng hướng về Thanh Vũ nên dù có gả Nhã Ý đi cũng không tổn hại nàng. Nếu có chăng chỉ là tiếp tục cô độc và chờ đợi. Nhưng ngài sai lầm ở 1 chỗ, con người chứ không phải gỗ đá, thời gian, không gian, thất vọng...sẽ giết chết tình yêu, dù tình yêu đó có lớn cỡ nào đi chăng nữa, dù sau này, ngài có bù đắp cỡ nào cũng không thể quay lại như thuở ban đầu.

Nhã ý yêu ngài nhưng không bao dung cho ngài. Nếu 1 người thật sự yêu ai đó, sẽ đứng trên lập trường của người đó mà suy nghĩ chứ không phải so sánh giữa người đó và những người khác rồi đặt câu hỏi: "tại sao người ta như vậy mà người mình yêu lại như vầy?" Vì mỗi người có số phận khác, hoàn cảnh khác nhau nên không ai giống ai, Và cũng đừng nên hy vọng hay mong ước họ giống như ai đó mà mình muốn họ như thế.

Thanh Vũ thì oán trách Thiên Tiêu nhưng nàng cũng chưa bao giờ nghĩ vì sao Thiên Tiêu trở nên như thế. Nếu Ngài không làm vậy, liệu Thiên Trọng có buông tha cho ngài, cho Mẫu thân ngài....ngài chỉ bảo vệ bản thân mình thôi. Nếu Thiên Trọng không có ý đồ xấu thì ngài đâu trở nên như thế. Ngài là người hiền lành, chính trực,.... nhưng thân bất vô kỷ nên mới thành ra như thế. Ngài là người có trách nhiệm với bản thân, với gia tộc, với trăm họ nên mới biến thành cái bộ dạng nhẫn tâm, tàn độc.

Nếu ngài thật sự vô tình, thì ngài đã xuống tay với Thanh Vũ, với Thiên Trọng, với Bích Lam và cả Nhã Ý nhưng ngày đã không làm, Thử đổi lại là Thiên Trọng thì kết cuộc như thế nào?

Thật ra, ở lập trường là 1 quân vương ngài đã quá coi trọng Thanh Vũ, điều được thể hiện ở sự tôn trọng nàng không xâm phạm nàng như thế đã đáng tuyên dương rồi. Và trước mỗi quyết định của ngài, ngài cũng hỏi ý kiến của nàng nhưng chỉ là nàng quá cứng đầu, đối địch với ngài, chọc tức ngài, nàng có thể âm thầm lặng lẽ mà làm đừng biểu hiện thái độ với ngài thì tốt hơn phải không?

Một đặc điểm nữa mà tôi thích ở ngài là dám làm dám nhận, Chuyện ác mà mình gây ra không đỗ cho ai, can đảm thừa nhận, xem như là chuyện thường tình, đó mới là bậc quân vương đúng nghĩa.