Bãi Săn Người
by Lương Kha
3 reviews

Review sách Bãi Săn Người

Tà Ngô đã review

Lần đầu đọc giới thiệu tóm tắt Bãi Săn Người trên Page Phúc Minh là tôi thích rồi. Đơn giản thôi, đúng khẩu vị: quá trời người chết. Theo tôi nghĩ truyện chết nhiều thế thì đọc sẽ không dài dòng lê thê quá sa đà vào tình cảm. Tôi ghét đọc truyện trinh thám mà phải thồn mới tình cảm rối rắm của nhân vật chính dù đó là tình yêu, tình bạn, tình hầm bà lằng gì đi nữa thì tụ chung lại đa phần đều hãm (ớn thằng Phương Mộc 1 lần đụng phải nghìn năm còn sợ hãi hùng) nhưng Bãi Săn Người của Lương Kha đã vả 1 cái bóp vô mặt tôi.

Cái tôi thích nhất trong Bãi Sẵn Người này là thế giới nội tâm, tâm tư tình cảm của anh Tứ. Đối với tôi anh Tứ là một người cảnh sát đáng thương một người chồng đáng giận. Tôi hoàn toàn đồng ý với mấy lời chỉ trích của vợ cũ anh Tứ mỗi khi 2 người cãi lộn trong quá khứ. Nếu bên Ám Dạ Hành con mụ vợ của chú cảnh sát làm tình làm tội quy chụp ổng vì quá bận rộn không lo cho gia đình thì tôi thấy con mẹ đó rất ích kỷ nhưng trường hợp của vợ anh Tứ thì không. Vì sao ư? Anh Tứ chuyên đi nằm vùng, kết giao với bọn côn đồ, coi bọn chúng như anh em vào sinh ra tử - Ok, tình cảm là xuất phát từ trái tim, không từ thị bạn bè nhưng làm ơn đừng dẫn bọn đó về nhà sống, chưa kể bọn đó còn là dân hút chích. Anh có thể kề vai bá cổ xưng huynh gọi đệ với bọn chúng nhưng không có nghĩa anh cũng kéo bọn chúng vào cuộc sống của vợ con anh. Đó là 1 hành động đầy nghĩa khí với bạn bè nhưng lại cực kỳ vô trách nhiệm với vợ con nhất là đứa con trai khi nó đang độ tuổi ăn tuổi lớn. Ở độ đó nó sẽ rất dễ dàng học tập những thói hư tật xấu. Nên tôi chỉ có thể nói anh bị vợ bỏ con không nhìn là Đáng Đời.

Mặc dù anh Tứ đáng giận nhưng anh cũng rất đáng thương cũng rất đáng kính. Anh đã hy sinh tất cả những thứ quý giá nhất của cuộc đời mình vì nhân dân vì an toàn xã hội để rồi đổi lại anh nhận được gì. Đồng nghiệp cảnh sát khinh bỉ, đám huynh đệ giang hồ xa lánh. Đọc nhiều đọc tức thay cho anh Tứ. Mà chẳng cần tôi tức thay, anh Tứ cũng tự tức cho mình. Đối với tôi đó là điểm sáng của truyện. Nếu ở mấy truyện khác, nhân vật chính hy sinh giống y như chúa cứu thế bảo vệ xã hội, đau trước nổi đau của thiên hạ và chưa bao giờ hối hận vì sự hy sinh cao cả đó còn ở Bãi Săn Người này thì không. Anh Tứ đã từng hối hận, nhiều khi bực quá anh Tứ sẽ kể lể: "hồi xưa tao vì ai vì thằng nào.... Mà giờ tụi bây đối với tao...">>nhân vật anh Tứ rất người rất bình dị, chạm đến trái tim tôi tôi thích.

Tôi còn thích cái tình cảm mơ hồ của Giang Nguyệt và anh Tứ. 2 con người đỗ vỡ trong hôn nhân, không còn niềm tin vào cuộc sống đã nâng đỡ nhau cùng nhau vượt qua khó khăn. Một tình cảm đẹp và có lẽ có hậu.

Tóm lại truyện này hay, án lồng án, nhịp điệu nhanh gấp gáp đọc không chán. Mọi yếu tố tình tiết dù nhỏ nhặt nhất nhưng được tác giả đưa ra đều có xài và xài ở chỗ quan trọng. Truyện gọn gàng không chi tiết thừa, đó là điều đáng khen dành cho tác giả Trung Quốc. Kinh nghiệm xưa giờ mấy bác tác giả Trung Quốc toàn là trùm kéo, bôi chữ ra cho nhiều lần này gặp được Lương Kha không đi theo trường phái nhây đó, mừng hết lớn.

Hài long khi mua sách dù giá cả hơi bị chát và bìa thị xấu ị chỉ được mỗi màu xanh ngọc.

Điểm: 8.5



Review khác về sách này 2
#Review #Bãi_săn_người#Lương_Kha#Trinh_thám #Phúc_Minh_BooksNếu bạn nào thích trinh thám Trung Quốc thì có thể cho quyển này vào danh sách tìm đọc nha, cũng khá lắm. Diệp Tứ Minh (Anh Tứ) một cảnh ... chi tiết
[DANH DỰ HAY TÍNH MẠNG QUAN TRỌNG HƠN?]Do một nhiệm vụ nằm vùng, cảnh sát Diệp Tứ Minh dính vào ma tuý. Trong khi cai nghiện, anh lại mắc phải chứng lệ thuộc thuốc. Tuần tới, anh sẽ nhận được kết q... chi tiết