Nguyễn Nhật Ánh Và Tôi
by Nguyễn Nhật Ánh
1 reviews

Review sách Nguyễn Nhật Ánh Và Tôi

Avocado Elle đã review


Với tôi, NNA là người đầu tiên dẫn tôi đến với những cuốn truyện chữ đầu tiên trong đời. Hồi còn nhỏ, đọc truyện mình chỉ biết ngồi cười một mình vì những "anh Khoa" , "Quý Ròm", "Nhỏ Hạnh" hay những Xuyến, Thục, Cúc Hương tinh quái. Sau này, khi lớn hơn một chút, giở ra đọc lại, nhìn lại, mường tượng lại những người những cảnh từng gặp năm nào, mình thấy trong lòng lâng lâng khó tả. Không còn chỉ mỉm cười với bộ ba áo trắng Xuyến, Thục, Cúc Hương, không còn chỉ buồn cười vì mấy trò nghịch ngợm của cậu bạn Khoa để gây chú ý với nhỏ Trang nữa mà là những suy tư về thứ tình cảm trong sáng chớm nở trong từng nhân vật. Rồi cả những liên tưởng, kết nối những nhân vật với bản thân và những người bạn xung quanh mình: Liệu trong ba đứa nhóm mình, ai rụt rè mà duyên dáng như Thục? Ai lắm chiêu nhiều trò và khéo bóc mẽ người ta như Xuyến với Cúc Hương...? Sâu hơn nữa, là hiểu và thương cho tình cảm đơn phương của chàng Mèo Gấu với cô bạn Áo Hoa... Rộng hơn nữa là thái độ trân trọng tình người qua "Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh".

Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, đúng như độc giả T.Q.C ( Quảng Ngãi ) trong cuốn sách này đã từng nhận xét, đã gieo vào lòng người đọc "những mầm xanh" tươi mát về những điều tốt đẹp , tưởng như đã chìm vào tiềm thức cuộc sống.

Không chỉ có vậy, bác Ánh còn là người trao cho chúng ta "những mảnh ghép của bức tranh tuổi thơ" như bạn đọc Na Tiên ở Hà Nam đã từng viết. "Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ" là minh chứng sống cho điều đó.

Đến với cuốn "Nguyễn Nhật Ánh và tôi", mình bắt gặp những người chung suy nghĩ với mình, từng có những rung cảm như mình và đặc biệt là cùng mình giành tình yêu mến, kính trọng lớn lao cho một người. Càng đọc "Nguyễn Nhật Ánh và tôi" - tôi càng mến phục bác. Mến phục vì những dấu ấn bác để lại và vì những luồng gió mới bác đem đến, giúp thay đổi tư tưởng bạn đọc trẻ về cách tiếp nhận các sáng tác của tác giả Việt. Bác Ánh không còn trẻ, những tác phẩm đầu tay của bác cũng theo năm tháng mà già đi, nhưng dấu ấn mà chúng lưu lại trong lòng người thì còn trẻ mãi!