Thời Niên Thiếu Của Anh Và Em
by Cửu Nguyệt Hi
2 reviews

Review sách Thời Niên Thiếu Của Anh Và Em

Avocado Elle đã review

4/5 :"> vì càng ngày càng khó tính

Nhiều hơn một cuốn tiểu thuyết tình cảm tuổi mới lớn

Mình cứ nghĩ rằng sau “Thời niên thiếu không thể quay lại ấy” của Đồng Hoa, mình sẽ không động đến tiểu thuyết tình cảm tuổi mới lớn nữa, nhưng nhờ “anh Bắc” (:v), nhờ Better Day, mình vẫn tìm đến “Thời niên thiếu của anh và em”.

Mỗi nhân vật trong hai tiểu thuyết này đều để lại cho mình một ấn tượng riêng về một “kiểu xuất sắc” riêng.

Tình yêu tuổi mới lớn – Bạo lực học đường – Sự tin tưởng - Một chút màu sắc trinh thám – Đó là tất cả những gì mình nhìn thấy trong “Thời niên thiếu của anh và em”.

Điều mình từng nghĩ đã làm mình không thích cuốn tiểu thuyết này sau hơn phân nửa đầu tiên nhưng cũng là điều làm mình hơi chút giật mình sau khi kết thúc là cách tác giả miêu tả rất nhiều về khung cảnh thiên nhiên. Thơ mộng, thanh khiết, trong veo, như tâm tư đơn thuần vốn dĩ của những cô cậu 17, nhưng những cảnh vật đẹp đẽ càng hiện lên bao nhiêu thì nét đối lập giữa cảnh vật với tâm hồn thực của nhân vật, với bối cảnh của câu chuyện càng được tô đậm bấy nhiêu. Cảnh vật vẫn thắm tươi, ngày này qua ngày khác như cách con người ta vẫn dửng dưng trước khổ đau và bất lực của những “kẻ yếu thế” trong xã hội.

Bắt nạt kẻ yếu thế không chỉ là vấn đề xảy ra duy nhất trong môi trường học đường mà ngay cả trong xã hội ta đang sống. Một tật xấu, một gia cảnh không tốt hay những hệ lụy từ đời trước để lại… chưa bao giờ thôi trở thành vấn đề để dư luận bàn tán, để kẻ độc miệng sẽ lấy làm trò tiêu khiển. Không vừa mắt, hành hạ. Khi bản thân ở trong hoàn cảnh cô độc ấy, tự nhiên con người ta sẽ tìm đến ai đó có thể bấu víu được, dù bằng cách này hay cách khác – một người đủ để tin tưởng và được tin tưởng, một người cam tâm bảo vệ mình. Giữa người với người trong cuộc sống này cũng tồn tại mối quan hệ cộng sinh giống như trong tự nhiên – “Trong môi trường biển, do màu sắc cơ thể nổi bật , nên cá hề thường xuyên trở thành mục tiêu của những kẻ săn mồi. Hải quỳ cũng là động vật có màu sắc đa dạng rực rỡ, trông vô cùng đặc biệt, nhưng trái với vẻ ngoài của mình, những xúc tu của chúng lại chứa chất độc chết người, khiến các loài sinh vật biển khác không dám lại gần. Nhưng riêng cơ thể cá hề lại được bao phủ bởi một lớp màng nhầy đặc biệt, giúp chúng khôn gbij ảnh hưởng bởi chất độc ấy và có thể sống an toàn bên cạnh hải quỳ. Mỗi khi cá hề gặp nguy hiểm, hải quỳ sẽ dùng cơ thể của mình bao lấy cơ thể cá hề, giúp cá hề tránh được sự tấn công từ loài khác. Còn hải quỳ, do khả năng di chuyển hạn chế nên đã nhờ sự giúp đỡ của cá hề để thu hút, dẫn dụ con mồi đến gần mình. Cá hề cũng chia sẻ thức ăn của chúng với hải quỳ…”. Có những con người đã được mặc định sẽ trở thành những mắt nối của nhau, không ai khác có thể thay thế. Họ chỉ luôn chấp nhận đối phương, tin tưởng đối phương, dẫu cho vẻ ngoài gai góc hay trong mắt người khác, đối phương có thể xấu xa đến nhường nào, bởi, họ tin tưởng, tin vào đối phương và tin vào trực giác của chính họ.

À, mình từng nói mình luôn bị ấn tượng bởi những thiếu niên “xuất sắc” trong các tiểu thuyết thanh xuân thế này. “Xuất sắc”, không chỉ bởi thành tích học tập, cũng có thể là bởi một phần ở thành tích học tập, nhưng mình muốn nói nhiều hơn sự xuất sắc của những con người quật cường trong họ. Không phải ngẫu nhiên mà người ta bảo “17 bẻ gãy sừng trâu”, mà chính sự quật cường của 17 đã tạo nên những sức mạnh trong những thiếu niên ấy. Vô tư, bồng bột, can đảm, ngông cuồng… chính bởi những điều đó đã làm nảy sinh những suy nghĩ và hành động người lớn ngỡ rằng chỉ con trẻ mới hành xử như thế, nhưng chính những người lớn như họ chẳng bao giờ có thể làm giống được nữa. Những thiếu niên trong những câu chuyện này đề “vô tư đủ”, “bồng bột đủ”, “can đảm đủ”, “ngông đủ” để tự bảo vệ chính họ và bảo vệ thêm những đồng loại trong thế yếu của mình. Họ luôn “đủ”, để “xuất sắc” (trong mình).

Ngoài các nhân vật chính, mình cũng vô cùng thích tuyến nhân vật phụ của tiểu thuyết này. Không thừa, không thiếu, và làm câu chuyện trọn vẹn hơn. Mình đặc biệt lưu tâm đến một người, là nhân vật cảnh sát Trịnh. Anh là đại diện cho cái tâm làm nghề cảnh sát điều tra tâm lí tội phạm., trách nhiệm, chín chắn, cương quyết để bảo vệ chuyên môn nghề nghiệp của mình và bảo vệ chính nghĩa. Mình nghĩ nhiều hơn về công việc như anh trong xã hội này và tự hỏi còn tồn tại bao nhiêu người dốc sức và muốn chứng minh bản thân đến đặt cả cần cơm trong một manh mối chứng cứ như anh, hay, những người làm-việc-thực-sự như anh sẽ vất vả đến nhường nào. Trong cái xã hội này, người làm việc với tội phạm là người dễ “đánh mất” bản thân mình nhất – hoặc sẽ mất theo nghĩa đen – hoặc sẽ mất theo nghĩa bóng, một khi thực lòng và tận tâm sẽ vô cùng vất vả.

Đọc những tiểu thuyết tình cảm đủ Tốt sẽ khiến người ta nghĩ tới nhiều vấn đề hơn ngoài tình yêu. Và, những vấn đề ấy chân thực hơn bao giờ hết, bởi nó xuất phát từ tình cảm, kết thúc cũng ở tình cảm nên… dễ chạm.

Mình, nhất định sẽ đọc lại “Thời niên thiếu của anh và em” bởi vì mình từng nghĩ mình ghét bỏ nó và đọc theo kiểu cố gắng cho xong ở hơn nửa đầu nên và không chú ý đến nhiều tiểu tiết :”)), đọc lại để phần nào thể hiện sự trân trọng trọn vẹn với tác giả và tác phẩm. Hewhew.

#More: Sau cuốn này, mình sẽ đọc nốt Thiện, Ác và Smart phone, vì có một câu trích dẫn đầu cuốn sách của bác Giang làm mình liên tưởng đến những vấn đề trong “Thời niên thiếu của anh và em’: “Một xã hội càng thiếu khoan dung thì càng nhiều định kiến, đơn giản vì nó khiến người ta phán xét tốt xấu một cách đơn giản nhất mà không cần long nhân ái, khả năng biết chờ đợi sự thật, và khả năng lắng nghe những số phận riêng biệt của từng con người.” Chính thế!



Review khác về sách này 1
Sự cô độc một mình đấu tranh chịu đựng, trái tim bị hư tổn, tinh thần, thể xác, ngay cả một chút niềm vui cũng chẳng có. Trần Niệm,chỉ tiếp tục vì một lí do là mẹ, là thoát ra thế giới đó bằng cánh... chi tiết