Đi Qua Hoa Cúc (Tái Bản)
by Nguyễn Nhật Ánh
15 reviews
Có 15 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Đi Qua Hoa Cúc (Tái Bản)

Avocado Elle đã review

Có một người đi qua hoa cúc

Có hai người đi qua hoa cúc

Để lại sau lưng cả tuổi thơ mình...

Có lẽ, trong tất cả những màu vàng mà tôi biết: Vàng của nắng, vàng của rơm khô, vàng của trái chín ... thì màu vàng hoa cúc hẳn là màu buồn nhất. Sắc màu ấy càng buồn hơn sau khi tôi đọc xong " Đi qua hoa cúc " của Nguyễn Nhật Ánh.

Một câu chuyện kể về mối tình đơn phương đầu đời của một chàng trai 16 và những ngày tuổi thơ cuối cùng trong quãng thời niên thiếu dần rời xa cậu - cũng vì mảnh tình cảm một chiều ấy. Từ một thằng con trai lười biếng, mỗi lần ông ngoại hay "dì Miên" có việc cần sai vặt thì đều vờ đánh trống lảng mà trốn ra xa hoặc từ chối thẳng thừng không thương tiếc. Từ một tên suốt ngày long nhong cùng bọn thằng Chửng - những người được xem là " anh em nối khố " của cậu đi bắt cào cào ngoài bờ giậu và phá bĩnh làng trên xóm dưới ... Trường bỗng quay ngoắt 180 độ về cả trong suy nghĩ lẫn hàng động chỉ vì một người con gái: chị Ngà, người bạn thân trọ học cùng dì Miên từ thành phố về. Trường ít thích những trò dại khờ, siêng năng làm việc giúp ngoại, nhiệt tình hăng hái mỗi lần ai trong nhà có việc cần nhờ và đặc biệt Trường đã làm một việc và suốt mười mười mấy năm ròng ở cùng ngoại cậu chưa từng làm: Tưới nước cho hàng hoa cúc trước sân. Chỉ từ ngày nghe chị Ngà nói " hoa cúc giúp làm đẹp tâm hồn " và chiều chiều chị đưa đôi mắt long lanh tuyệt đẹp ngồi ngắm hàng cúc ấy, Trường mới thay đổi bản thân đến vậy. Còn thật nhiều, thật nhiều điều nữa Trường đã làm "Vì" chị Ngà, nhờ chị Ngà, nhưng dường như chị chẳng hề để tâm đến điều bất thường trong tình cảm của cậu giành cho chị. Minh chứng tiêu biểu là chị đã bén một mối tình với người học trò theo học nghề thuốc của ông ngoại Trường dưới con mắt đau khổ chứng kiến của cậu. Và cuối cùng, mối tình lén lút ấy của họ cũng chẳng thành đôi, quan ngại hơn, nó đã để lại một vết ố trong kí ức của mọi người khi nhắc đến mối tình không công khai của hai người này. Một kết thúc buồn cho tuổi thanh xuân của một cô gái chưa kịp kinh qua tuổi 18 đẹp nhất và cũng là cái kết buồn cho cả câu chuyện.

Riêng bản thân mình, mình thấy buồn không phải vì chuyện tình và số phận đau thương của chị Ngà hoặc có đó cũng chỉ là một phần nhỏ. Mình buồn cho nhân vật chính, buồn vì đến cuối, tình cảm chưa kịp tiết lộ của cậu không còn cơ hội để nói với người cậu cần nói, vì chỉ sau một đoạn tình cảm mà con người ta có thể phải đánh đổi cả những ngày rong ruổi đẹp đẽ của tuổi thơ - như Trường.



Review khác về sách này 14
ĐI QUA HOA CÚC – Nguyễn Nhật Ánh 20/11/2017Ấn tượng với quyển đầu tiên là Hạ đỏ của ông bởi lối kể chuyện gần gũi, tự nhiên, mô tả chân thực các câu chuyện, cảnh vật. Để bắt đầu khám phá 1 câu chuy... chi tiết
Khép lại những trang cuối cùng của "Đi qua hoa cúc" mà mình chỉ biết thở dài, ngơ ngẩn nghĩ đến câu văn mình từng đọc đâu đấy "Yêu thầm ai đó cũng giống như đeo tai nghe và mở nhạc ở mức to nhất. N... chi tiết
Review “ Đi qua hoa cúc”Cuốn sách kể về câu chuyện tình của Trường- anh chàng 16 tuổi với chị Ngà – nhiều hơn anh 3 tuổi. Tình yêu có sự chênh lệch về tuổi tác khiến dường như Trường không đủ can đ... chi tiết
“Chiều nay tôi ra đi, tuổi thơ tôi ở lại, mối tình đầu của tôi ở lại và màu hoa kỉ niệm kia cũng ngập ngừng ở lại”Tôi đến với “Đi qua hoa cúc” vào một buổi chiều nhẹ nhàng, để cảm nhận chân thật sự... chi tiết
Đây là lần đầu tiên mình đọc một tác phẩm của bác Ánh dù đã nghe danh bác từ rất lâu rồi. Câu truyện thật sự gây cho mình một ấn tượng lớn. Ngay từ đầu truyện về cảnh sinh hoạt làng quê đã khiến mì... chi tiết
Cuốn này của bác Ánh vẫn viết về tình yêu chớm nở, mối tình đơn phương biết rõ là không có kết quả nhưng vẫn yêu của nhân vật Trường.Câu chuyện xoay quanh các nhân vật Trường, dì Miên, chị Ngà ( bạ... chi tiết
Buồn..."Đi qua hoa cúc" là một câu truyện buồn, thực sự rất buồn, nó khiến người đọc cảm thấy chênh chao đến lạ, thứ xúc cảm không biết phải định hình rõ ràng như thế nào, lúc mờ, lúc tỏ nhưng lại ... chi tiết
Mọi người thường bảo Mắt Biếc là truyện buồn nhất của bác Ánh nhưng theo mình thì Đi qua hoa cúc nên nhận lấy danh hiệu đó. Đây là một trong những quyển mình thích nhất của bác Ánh :") Dù kể ra thì... chi tiết
Dạo này lên trường, những lúc trống tiết, có cái thói quen rúc vào một xó thư viện đọc sách. Thế rồi đọc hết được cuốn truyện nho nhỏ của bác Nguyễn Nhật Ánh, tên là " Đi qua hoa cúc".Vốn chẳng phả... chi tiết
"Có một người đi qua hoa cúc Có hai người đi qua hoa cúc Bỏ lại sau lưng cả tuổi thơ mình" Lời tựa nhẹ nhàng và đầy vương vấn cũng giống như chính những trang sách ngả vàng màu hoa cúc. Mình ít đọc... chi tiết