Jane Eyre
by Charlotte Bronte
8 reviews
Có 16 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Jane Eyre

Phong đã review

Mình biết tới cuốn này cũng một thời gian rồi, nhưng chưa có bất cứ kế hoạch gì cho việc đọc nó, chỉ tới vài tuần trước, trong một lần tình cờ mới biết cuối tháng này là kỷ niệm sinh nhật lần thứ 200 của Emily Brontë (tác giả của “Đồi gió hú”, một trong hai nhà văn mà mình yêu thích nhất) thì mình đã quyết định sẽ đọc ngay “Jane Eyre” (cho những bạn nào chưa biết, Charlotte Brontë là chị ruột của Emily Brontë). Mình muốn đọc hai cuốn này thật gần nhau để có sự so sánh, “Jane Eyre” được nhiều người chấm điểm cao và có nhiều review trên goodreads hơn, trong khi đó “Đồi gió hú” là cuốn sách hay nhất mà mình từng được đọc.


Về văn phong: Tác giả Charlotte Brontë có lối viết cực kỳ đẹp, câu văn bay bổng, mình nghĩ nếu bạn không quan tâm lắm đến cốt truyện đi nữa thì chỉ cần bạn là người yêu văn hay chữ tốt thì giọng văn của tác giả cũng đủ khiến bạn mê mẩn rồi. Bà cũng sử dụng nhiều chi tiết, nhân vật trong Kinh Thánh và lịch sử xã hội để đưa vào truyện, khiến mình thấy bất ngờ về kiến thức rộng của bà trên nhiều lĩnh vực. Có một điểm mà mình thấy xuất hiện trong văn học cổ điển, không biết có phải do cách viết hồi đó là như vậy không. Nó cũng không hẳn là phân biệt chủng tộc, chỉ là ở những truyện mình đã đọc có một số chi tiết (nhỏ thôi) miêu tả tính cách của các dân tộc khác (có phần hơi tiêu cực), như là: Người Pháp thì hay nghi ngờ, có bí mật gì thì thường không biết giữ mồm giữ miệng và tính cách của người Pháp cũng không đàng hoàng lắm; người Mỹ thì liều mạng và không được người Anh ưa cho lắm; người Ý thì ác độc và ở dơ; người Do Thái thì gian manh và cơ hội.


Về diễn biến truyện: Truyện này không gay cấn căng thẳng hấp dẫn nghẹt thở nhưng đúng kiểu ở mỗi giai đoạn nó đưa mình đi từ cảm xúc này tới cảm xúc khác (cả tích cực lẫn tiêu cực).

<spoiler>- Thời thơ ấu của Jane ở Gateshead, đi học ở trường Lowood và khi 18 tuổi quyết định rời trường để xin làm cô giáo dạy trẻ ở Thornfield: Đây là khoảng thời gian mà mình thấy không khí trong truyện cũng như tính cách và lối suy nghĩ của Jane tách biệt hẳn với phần còn lại. Mình thích cái thời tiết u ám, lành lạnh, khắc nghiệt ở trường Lowood, đúng là “xứ sở sương mù”.

- Khi Jane bắt đầu quen và có tình cảm với ông Rochester, bất ngờ biết chuyện ông đang giam giữ người vợ cũ bị điên là bà Bertha Mason ở tầng gác ba: Đúng mệt mỏi với chuyện tình của hai người này. Lúc đầu mình không thích ông Rochester vì ổng nói năng hơi khiếm nhã và vô duyên, sau yêu Jane rồi thì nói chuyện lịch sự hơn, rồi lại hơi ghét ổng vì không rõ ràng trong chuyện cưới cô Ingram và giấu Jane và mọi người chuyện bà vợ cũ khiến câu chuyện càng thêm rắc rối.

- Ông Rochester kể lại và giải thích toàn bộ chuyện trong quá khứ với Jane và mong cô chấp nhận ông: (Sau khi quá chán và oải với đoạn ở trên, mình dành hẳn ra hai ngày không đọc truyện, để tránh những cảm xúc tiêu cực cứ theo mình và tự cho bản thân mình suy nghĩ về những phần đã qua trong truyện nhiều hơn.) Đây là đoạn mình thích nhất truyện, mình hiểu và đồng cảm với ông Rochester hơn. Ông có một quá khứ đáng quên: cưới một người mình không yêu, sau người đàn bà đó hóa điên, ông không thể sống cô độc nên tìm đến những cô gái ở lục địa để chơi bời, nhưng ông chán ghét họ, khi về Anh và gặp Jane ông mới nảy sinh những tình cảm rất khác mà trước giờ chưa hề có người phụ nữ nào mang lại được cho ông. Qua đoạn này, mình hiểu rõ được tại sao ông Rochester lại yêu Jane, nhưng mình lại chưa hiểu lắm vì sao Jane yêu ổng, thực chất mình nghĩ tình cảm của cô chỉ là sự tôn kính, sùng bái, quý mến đối với ông chủ của mình thôi, không hẳn là tình yêu.

- Jane rời Thornfield và được St. John cưu mang: Đọc khá ổn, mình có ấn tượng tốt với cả bốn nhân vật ở Marsh End.

- St. John đề nghị lấy cô và cả hai cùng sang Ấn Độ truyền giáo: Đọc hơi mệt, đoạn này mang nhiều tư tưởng về đức tin của St. John, mình không theo đạo Chúa nên không hiểu được những suy nghĩ của ông. Ông này đúng khó hiểu, lúc thì mình thấy ổng tốt, lúc lại thấy ổng là người tham vọng và cứ bắt ép Jane phải làm theo ý mình, nếu không chịu nghe theo thì cho Jane là người từ bỏ đức tin và chỉ biết nghe theo tiếng gọi của cái thể xác tầm thường </spoiler>


Về nhân vật: Truyện này có một hệ thống nhân vật đa dạng với những nét tính cách rất riêng, nhiều nhân vật phụ không hề bị lu mờ và làm nền cho hai nhân vật chính, không phải như kiểu nhắc tới vài lần rồi bị bỏ xó luôn, và mình thích điều này. Mình có cảm tình với chị Bessie dù chị này nói hơi nhiều và triết lý kiểu dạy đời, cô bé Helen Burns ngoan đạo cũng khiến mình ấn tượng với những suy nghĩ tiến bộ của cô (khi người khác đối xử tồi tệ với mình, mình nên làm điều tốt để trả lại cho cái xấu, mình không nên nguyền rủa mà hãy cầu nguyện cho người đã xử tệ với mình - điều này mình cũng được biết qua truyện “Túp lều bác Tom”, cho rằng việc Jane phản kháng một cách quyết liệt là hành động của những người không theo đạo hay của những bộ lạc man rợ), bà Fairfax hiền hậu tốt bụng và trung thành, Adèle sôi nổi với dòng máu Pháp cần được nền giáo dục Anh uốn nắn lại, Eliza và Georgiana với mối bất hòa gay gắt không thể hòa giải, Diana và Mary giống nhau như đúc nhưng vẫn có những nét riêng giúp người khác phân biệt được và bản tính hiền hòa, St. John với vẻ mặt lạnh lùng cùng khát vọng vươn lên những điều cao hơn nữa để phụng sự cho Chúa, ngay cả bà Reed được miêu tả ngay từ đầu là một người phụ nữ cay nghiệt cũng không khiến mình cảm thấy quá ghét bả. Charlotte Brontë đặc biệt thành công trong việc xây dựng tính cách và miêu tả tâm lý nhân vật.


Về thông điệp mà tác giả muốn truyền tải đến người đọc: Rất nhân văn. Bạn có thể có một bề ngoài xấu xí, một thân phận thấp kém nhưng với một trái tim trong sáng thuần khiết bạn vẫn có thể có được tình yêu từ một người dòng dõi quyền quý, cao sang (<spoiler>khi còn ở Lowood, cái tính tốt của Jane giúp cô được cô giáo và bạn bè tin yêu mặc cho những lời nhục mạ cô là kẻ dối trá từ ông Brocklehurst</spoiler>, sau này, cũng chính điều đó chinh phục được ông Rochester). <spoiler>Dù bạn có mù lòa, có què quặt thì tình yêu vẫn có thể xóa bỏ khuyết điểm đó, vì người ta yêu bản chất của bạn, yêu từng đường gân thớ thịt trên cơ thể bạn, mặc cho bạn có khuyết tật đi nữa</spoiler>. Bên cạnh đó, tác giả còn muốn gửi những thông điệp về khát vọng muốn vươn lên của Jane, muốn vượt ra khỏi sự êm đềm và vòng an toàn vốn có, muốn gặp và tiếp xúc với nhiều người hơn, mở mang đầu óc của mình hơn, để khiến người ta có cái nhìn khác hơn những quan niệm vốn có về phụ nữ. Truyện cũng cho ta nhận ra những quy tắc đối nhân xử thế, cho ta niềm tin hơn về một cuộc sống cũng còn có những người tốt, sẵn lòng mở rộng vòng tay khi ta cận kề cái chết. Jane Eyre cũng không phải một cô gái hoàn hảo, một cô tiên, mà cô cũng có những khuyết điểm riêng, những điểm cần phải hoàn thiện, cũng có lúc cô nói hớ và bị người khác cho là khiếm nhã và chỉnh lại đó thôi. Tính cách của Jane cũng có lúc mình thấy khó hiểu và làm mình khó chịu, nhưng cuối cùng mình vẫn lại đồng cảm được với cô gái này. Jane không chắc đây là nữ chính mà mình thích nhất, nhưng là một trong những nữ chính mà mình có ấn tượng tốt nhất.


Con trai có nên (cần) đọc truyện này không? Khi mình lên youtube để xem review truyện này thì đa phần là thấy video của các bạn nữ, rất ít các bạn nam, có một bạn nam mình nhớ hình như bạn đó nói rằng bạn được học truyện này trong môn văn học Anh trình độ A2 thì phải (ý là nếu bạn ấy không học môn đó thì chưa chắc bạn muốn đọc truyện này). Theo mình, còn tùy mục đích bạn muốn tìm hiểu cái gì và tính cách bạn như thế nào mà bạn quyết định lựa chọn truyện này để đọc hay không. Mình nghĩ bạn nam nào có tâm hồn nhẹ nhàng, tinh tế, sâu sắc, hiểu tâm lý phái nữ và quen đọc truyện kinh điển thì đọc truyện này dễ cảm và dễ vô hơn, vì tác giả kể theo ngôi thứ nhất (nhân vật Jane Eyre), và nói thiệt là một số đoạn trong truyện này mình thấy mệt mỏi chán nản và cũng không phải dễ đọc. Còn nếu bạn đọc vài trang (chương) đầu thấy không chịu được lối viết dài dòng của tác giả thì bạn không cần đọc truyện này cũng được, ý là mình nghĩ nó không thuộc vào danh sách truyện phải đọc trong đời. Nói tới đây phải cảm ơn vì truyện kinh điển đầu tiên mình đọc là “Trong gia đình” (trong tương lai chắc chắn mình sẽ đọc lại truyện này, vì mình có cảm giác bản của Kim Đồng mình đọc trước đây có vẻ như đã bị cắt xén đi bớt một số nội dung), kiểu như mình mà đọc “Jane Eyre” đầu tiên thì chắc mình đã sợ và chạy dài trước dòng văn học kinh điển rồi.


Chương cuối: <spoiler>Bức thư cuối cùng St. John gửi cho Jane, theo mình hiểu là nó báo tin St. John sắp (đã) chết đúng không vậy? Trời ơi. Tại sao? </spoiler>


Về bản phim chuyển thể năm 2011: Theo mình thì bản này chuyển thể khá có tâm, với dung lượng hai tiếng chiếu trên màn ảnh rộng thì thế là chấp nhận được rồi. Tình tiết đôi chỗ đi hơi nhanh và gây khó hiểu: vì sao Jane rời Gateshead để đến học ở Lowood, vì sao Jane rời Lowood để đến dạy ở Thornfield, <spoiler>lý do ông Rochester giam giữ người vợ cũ và quá khứ của ổng, đoạn này khá quan trọng mà lên phim lại nói ít</spoiler>, cái kết được thay đổi và theo mình là nó hơi vội, cảm giác như đến đó các diễn viên chỉ ráng diễn cho xong hết phim cho rồi. Diễn viên đóng vai Jane và Rochester thể hiện khá tốt nhân vật của mình. Diễn viên đóng vai St. John chưa toát ra được khí chất của ông mục sư. Diễn viên đóng vai bà Reed và bà Fairfax có ngoại hình không giống như truyện, trong truyện bà Reed là một người phụ nữ to lớn nhưng không béo ú bệ rạc, bà Fairfax thì nhỏ nhắn và bị cận. Khi xem phim bạn sẽ thấy nội dung truyện đơn giản và chủ yếu là chuyện tình của Jane và ông Rochester, đọc truyện bạn sẽ hiểu về nhiều vấn đề hơn bên cạnh chuyện tình cảm đó, và cũng hiểu về nhân vật hơn là xem phim. Hơi tiếc là khoảng thời gian Jane ở Moor House và Morton cũng khá thú vị nhưng lên phim thì lại hời hợt và không được coi trọng. Nhưng nói chung các diễn viên đã đóng khá tròn vai, cốt truyện chính trong truyện cũng được đảm bảo khi lên phim. (thú thật là đã có lúc mình thích Jane trong phim hơn Jane trong truyện, nhưng càng đọc đến cuối truyện mình càng cảm thấy Jane trong phim là cô diễn viên Mia Wasikowska thủ vai chứ không thực sự là Jane Eyre, và mình thích Jane Eyre hơn)


Riêng cuốn sách này, mình có thể hiểu được nếu có nhiều người không thích nó hay cho 1 sao 2 sao hay bỏ dở từ những trang (chương) đầu tiên hay không tiếc lời chê tơi bời hoa lá. Đọc mệt quá mà, ngốn của mình gần hai tuần.

Đánh giá: 4/5



Review khác về sách này 7
Jane Eyer là một cuốn tiểu thuyết về một cô gái mang tên Jane Eyer. Tôi nói nó là cuốn sách về một cô gái bởi nó hoàn toàn xoay quanh cô. Dẫu nó mang đậm phong vị thời kỳ Victoria với những cảnh đồ... chi tiết
Đọc xong cuốn sách 2 ngày rồi mà mình vẫn bần thần cả người, chỉ tiếc là đã không đọc Jane Eyre sớm hơn...Mình biết nhiều người không ưng mảng kinh điển bên Nhã Nam. Kinh nghiệm đọc mảng này của mì... chi tiết
Jane Eyre &amp; Roschester - cặp đôi hoàn hảo của lòng tôi ngay từ thuở hoa niên, và cho đến nay vẫn là cặp đôi mà mình yêu nhất. Nói không phải khoe hehe bao nhiêu phiên bản phim chuyển thể của cu... chi tiết
Đọc văn học cổ điển Anh, tôi đã từng mê đắm chàng Darcy trong Kiêu hãnh và định kiến. Đến Jane Eyre, tôi lại say mê một quý ông nữa: Ngài Rochester.Rochester là một ngài quý tộc cao ngạo, hay mỉa m... chi tiết
Lúc đầu thấy dài thế này cũng hơi ngại nhưng một khi cầm lên rồi lại khó lòng bỏ xuống. Các câu văn rất đẹp, nối tiếp nhau trơn tru, liền mạch thể hiện tài năng của tác giả Charlotte Bronte và tâm ... chi tiết
Jane EyroCharlotte BronteĐây là 1 trong những tiểu thuyết kinh điển tôi vô cùng yêu thích từ nhi được đọc nó đến giờ. Lần đầu tôi đọc Jane Eyro được in trên giấy xấu, đen, sần vậy mà tôi đọc mê mải... chi tiết
JANE EYRE của Charlotte Brontë9.5/10 Nếu như tình yêu trong “Đồi gió hú” của Emily Brontë nó cứ ngang ngược và ích kỷ, thì tình yêu trong “Jane Eyre” của Charlotte Brontë lại rất chân thành và cống... chi tiết