Bí Ẩn Về Con Chó Lúc Nửa Đêm (Tái Bản)
by Mark Haddon
9 reviews
Có 8 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Bí Ẩn Về Con Chó Lúc Nửa Đêm (Tái Bản)

Phong đã review

Trùng hợp thế nào mà cuốn này đều nằm trong danh sách một trong những cuốn sách yêu thích nhất của hai bạn booktuber mình hay theo dõi. Và khi lên goodreads để xem thử thì mình vô cùng bất ngờ vì thực tế là ở nước ngoài thì cuốn này rất nổi và nhiều người đọc, nhưng ở Việt Nam thì mình thấy không mấy ai nhắc tới nó. Và khi đọc xong thì… mình không hiểu sao nó lại nổi được đến như vậy.


Mới đọc vào mình đã thấy cuốn này kỳ cục rồi, <spoiler>số chương được đánh bằng số nguyên tố</spoiler>, vì cuốn sách được viết bởi Christopher Boone, một chú bé 15 tuổi có nhu cầu đặc biệt (có vẻ Christopher là trẻ tự kỷ, mình không chắc mình hiểu có đúng không), nên cách nhìn nhận sự việc (đơn giản như việc cậu sợ chốn đông người, không muốn nói chuyện với người lạ hay ghét ai đụng chạm vào người mình dù cho đó có là bố mẹ cậu) cũng như cách hành văn của cậu trong sách khá kỳ lạ và đặc biệt.
Tình tiết truyện khá đơn giản, không có gì mới lạ và mình nghĩ ai cũng đoán được mấu chốt vấn đề là như thế nào rồi, nhưng qua ngòi bút của Christopher thì, ôi thôi nó dài dòng một cách quá đáng. Nửa đầu truyện mặc dù cũng không phải hấp dẫn gì, nhưng ít ra sự thông minh và cách nhìn nhận vấn đề với một góc độ rất khác của Christopher khiến mình cảm thấy cậu bé này thật thú vị (khi đọc xong truyện, mình không thích cũng không ghét Christopher, mình biết cậu bị chứng tự kỷ nên mình thấy cậu kỳ kỳ), nhưng nửa sau truyện <spoiler>đặc biệt là khi Christopher lên tàu đi London đến nhà mẹ vì cậu không muốn ở nhà bố vì bố đã giết con chó Wellington</spoiler> thì mình đọc thấy mệt mỏi kinh khủng, chán ngắt và không thú vị chút xíu nào, cái kết cũng không có gì hay ho khiến mình không hiểu sao cuốn này nổi đến vậy, ý là nó rất bình thường luôn á, thứ duy nhất đọng lại trong đầu mình là một số kiến thức về toán thú vị mà mình chưa biết trong sách.


Chi tiết mình thích nhất truyện: Bài toán Monty Hall và lý do vì sao Christopher thích bài toán này. Và mình nghĩ ai chưa biết đến bài toán Monty Hall như mình thì cũng sẽ thấy nó thú vị thôi. Điều mình bất ngờ là bài toán này có thật và rất nổi tiếng, nhưng hồi đó khi học xác suất thống kê mình không hề được thầy giáo nhắc đến nó, mà chỉ được giải những bài tập khuôn mẫu và khô khan trong sách (khuôn mẫu và khô khan vì chắc những bài tập này cứ nằm trong sách suốt nhiều năm và qua biết bao đời sinh viên giải chúng mà gần như không có sự thay đổi, chỉnh sửa nào để tạo hứng khởi cho sinh viên khi giải) (mình không giỏi môn này, cũng không dở, ý là nhiều người nói môn này sát thủ lắm nhưng mình nghĩ chỉ cần bạn đi học chuyên cần chịu khó ghi chép bài vở và giải được một số bài tập căn bản thôi thì dù bạn không thông minh gì cả thì cũng có thể qua được môn này không mấy vất vả rồi, còn việc qua nó với số điểm bao nhiêu thì tùy ở khả năng của bạn). Mình nghĩ khi mình được học một bài toán thực tế mà nhiều người biết đến và tranh cãi về nó thì điều đó tạo sự hứng thú khi học hơn, ít ra cũng không khiến bạn ghét nó cay đắng nếu bạn thấy được mặt thú vị của nó. Ừ thì không chắc nó sẽ khiến bạn từ đứa sợ môn này trở thành đứa thích môn này đâu, nhưng có được sự hứng thú nhất định với môn mình đang học là điều cần thiết, nó giúp bạn giữ mí mắt không cụp xuống vì mức độ khó hiểu và ru ngủ của môn này, ý là nếu không có bài tập điểm danh đột xuất.


Trích dẫn hay: “Và điều này cho thấy trực giác đôi khi có thể nhận thức sai sự việc. Và trực giác là cái người ta dùng trong đời sống để đi đến quyết định. Nhưng logic có thể giúp bạn tìm ra câu trả lời đúng. Nó cũng cho thấy là thầy Jeavons đã sai và các con số đôi khi rất phức tạp và không rõ ràng chút nào. Và đó là lý do tại sao tôi thích Bài toán Monty Hall.” (mình không phải là đứa thích chép lại mấy câu trích dẫn hay vô sổ tay các thứ đâu, nhưng trời ơi, siêu thích câu này)


Mình phân vân giữa việc chấm 1 sao hay 2 sao, mình không ghét nhân vật nào trong truyện này cả, nhưng đọc thấy mệt mỏi quá, may mà sách cũng mỏng nên tự động viên bản thân hoàn thành cho xong chứ với cách viết này mà sách dày 500-600 trang thì mình bỏ ngang từ đời nào rồi. Đây không phải là một cuốn sách tệ, thậm chí có vài chương khá được, nhưng đa số chương làm mình thấy chán, nên tổng thể là mình không thích nó. Đặc biệt, mình rất ghét vì đã bị spoil nặng nề hung thủ, động cơ và cách thức gây án của vụ “Con chó săn của dòng họ Baskerville” trong cuốn sách này, trời ơi là trời.


Đánh giá: 1/5



Review khác về sách này 8
Mình không thích môn Toán nhưng quyển sách này thì môn Toán hiện diện ở khắp nơi. Vì một lẽ - Christopher, cậu bé dẫn chuyện cho đọc giả - thích môn Toán. Thế là ở những đoạn có các bài toán xuất h... chi tiết
 Một quyển sách viết về trẻ em mắc chứng tự kỷ, tác giả đã từng có kinh nghiệm làm việc với những người mắc chứng này nên có lẽ những gì ông viết phần nào thể hiện được lối suy nghĩ của họ. Từ sự k... chi tiết
Đây là cuốn sách mình được giới thiệu từ một người bạn rất đặc biệt của mình. Và thật sự với mình Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm là một câu chuyện hấp dẫn và mang nhiều ý nghĩa.Thông qua lời kể của m... chi tiết
'Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm' nói về cuộc sống của cậu bé Christopher John Francis Boone- một bệnh nhân tâm lý. Tác giả không nêu chính xác cậu bé mắc chứng bệnh gì nhưng qua câu chuyện có thể thấ... chi tiết
Đây là một cuốn tiểu thuyết vô cùng đặc biệt, viết theo ngôi kể thứ nhất, dưới góc nhìn của cậu bé Christopher - một cậu bé mắc chứng tự kỷ. Đã nghe về tự kỷ từ lâu, nhưng tôi chưa bao giờ tiếp xúc... chi tiết
Thế giới tâm tư tình cảm của người mắc chứng tự kỷ, đặc biệt là trẻ em, không dễ dàng được bày tỏ, ghi lại và thấu hiểu. Cuốn sách viết về một cậu bé như thế, Christopher Boone, trên hành trình khá... chi tiết
Mình cực thích sách của Mark Haddon, vì ông luôn viết về những câu chuyện phiêu lưu hết sức hấp dẫn và lý thú. Chuyện của Mark thường hướng đến đối tượng là trẻ em nhưng mình đọc thì thấy rất hấp d... chi tiết
Một câu chuyện về gia đình, niềm tin và rất nhiều tình thương.Nhân vật chính là một thằng bé bị tự kỷ (trong truyện có nói là khủng hoảng hành vi và mình không biết chính xác 2 bệnh này có phải là ... chi tiết