Ngủ Ngon, Hẹn Mai Nhé
by Nagira Yuu
5 reviews
Có 3 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Ngủ Ngon, Hẹn Mai Nhé

Em Ngốc đã review

Tôi không nghĩ mình may mắn tới vậy sau khi gấp lại trang cuối của Ngủ ngon, hẹn mai nhé. Thiếu một chút kiên nhẫn nữa là tôi đã bỏ qua cuốn sách trong rất nhiều lựa chọn khác. Không cao trào, không kịch tính, không bí hiểm, chỉ là sự dung dị. Một chất đời thường đến không thể chân thực hơn. Và chưa bao giờ tôi phủ nhận suy nghĩ rằng những câu chuyện được viết dưới văn phong người Nhật khá kén chọn người đọc nhưng đủ sức thu hút bất kỳ tâm hồn nào đã chạm tới. Phần lớn những tác phẩm tôi thích, đều mang vị mặn của nước mắt, vị đắng của xót xa và chút rung động của hạnh phúc với chất văn buồn kéo trũng cả lòng người.

Tôi không kể nội dung câu chuyện, vì nếu tôi kể lại nó,bằng giọng văn của mình, tôi sợ bản thân sẽ làm hư một phần lôi cuốn của cuốn sách Vậy nên, sẽ tốt hơn khi tôi chỉ đề cập tới cách Yuu đã để các nhân vật bóp nghẹt rồi lại vuốt ve tâm hồn người đọc.

- Một vài dòng cho Shinji, có lẽ không sai khi nói anh là người khởi sướng cho câu chuyện được bắt đầu. Mười năm quen và chung sống bên Tsugumi, khi mọi thứ vẫn rất êm đềm, những lời hứa hãy còn dang dở, anh đã lựa chọn từ bỏ tình yêu vì muốn được như một người bình thường với gia đình có vợ và có con mặc dù sau đó, anh phát hiện mình không thể làm cha. Có người ghét bỏ, nhưng ai đó sẽ thương cảm anh, vì bằng cách nào đó, tôi tin, anh cũng có những giằng xé giữ riêng mình từ quyết định ấy.

- Tsugumi và Sakutaro, hai con người khiếm khuyết, chỉ viết về họ thôi tôi cũng không lỡ tách hai cái tên, tôi đã khóc rất nhiều. Một Sakutaro sống với những quên quên nhớ nhớ bởi ký ức của cậu rơi rụng như đồng tiền xu trong túi quần thủng, sợ hãi để Tsugumi, người đã cứu rỗi anh ngay cả khi chưa một lần gặp mặt, người mà anh yêu, ngày nào đó phải chịu đựng nỗi đau bị quên lãng bởi chính người mình trân quý nhất. Một Tsugumi dịu dàng sợ làm tổn thương Sakutaro. Họ đã mất ba năm để nhận ra rằng, dù bản thân họ khiếm khuyết, dù không ai có thể biết họ sẽ thương tổn nhau đến nhường nào trong tương lai, họ vẫn muốn ở bên, chấp nhận và yêu khiếm khuyết của đối phương.

"Đến lúc tôi không còn là tôi nữa, xin anh, hãy vứt bỏ tôi, đừng do dự gì cả.” - Sakutaro

Tsugumi không thấy phiền phức, thậm chí, anh sẽ mỉm cười để nhắc đi nhắc lại mỗi ngày câu chuyện mà Sakutaro đã quên, sẽ vui vẻ đáp lại nhiều lần một câu trả lời vì Sakutaro không còn nhớ. Và vì những yêu thương, anh lưu giữ ký ức về Sakutaro trong những cuốn “Nhật ký Sakutaro” viết tay, để nếu người anh yêu có quên, chúng sẽ thay anh nhắc lại. Anh cho đi trái tim để hạnh phúc anh nhận về cũng đầy tràn như tình yêu mà hai người đã có.

" Chắc chắn tôi sẽ sống lâu hơn anh, sẽ không bỏ lại anh một mình để ra đi trước, không để anh phải cô độc nữa" – Sakutaro

Là một nhà văn, nhưng không dễ để Tsugumi buông khỏi đầu lưỡi lời yêu có cánh, anh lặng lẽ chứng minh tình yêu ấy bằng sự bao dung từ những cử chỉ, và để xúc cảm chạm tới Sakutaro qua từng ngày dung dị. Sau tất cả, họ đã sống một cuộc đời êm đềm hạnh phúc, cùng nhau.

Tôi tự hỏi, câu chuyện kết thúc hay chỉ là tác giả ngừng viết khi bản thân nó vẫn tiếp diễn phía sau những trang sách, về cái ngày Sakutaro kết thúc lời hứa của mình và một lần nữa mang những yêu thương nồng cháy đi tìm Tsugumi ở bên kia thế giới. Khi viết những dòng này, dường như Sakutaro và Tsugumin mà tôi yêu quý rất gần bên tôi, đâu đó trong những người tôi đã gặp hoặc vô tình lướt qua trên đường vào một ngày vội vàng, thực sự rất gần. Khi cầm một cuốn sách, nếu yêu thích, tôi có thói quen đọc không sót một từ nào, bao gồm cả lời cảm ơn cuối sách. Nhưng với Ngủ ngon, hẹn mai nhé, tôi đã mong Yuu hãy đừng viết Sweet little life, quá đau lòng. Cuối cùng, Tsun và Saku đã bên nhau tới khi là những ông lão rồi đó, cuối cùng Saku đã giữ trọn lời hứa, và Tsun đã đáp lại bằng cả cuộc đời rồi đó, là một happy ending rồi đó, nhưng tôi vẫn thấy sống mũi cay, vẫn thấy vị mặn đầu lưỡi, vẫn thấy từng con chữ mờ nhoà dần.

Tôi không biết phải viết như thế nào nữa về những cảm xúc Yuu đã đặt vào trái tim mình. Nhưng chắc chắn, Yuu đã nói với tôi rằng cuộc sống đáng trân quý thế nào bất kể tôi hãy còn thiếu sót, sẽ có điều gì đó, ai đó chấp nhận và lấp đầy thiếu sót ấy cho tôi và vì tôi.



Review khác về sách này 4
Nếu ai đó muốn thử đọc một tác phẩm về tình yêu namxnam lãng mạn, nhẹ nhàng, ít bi kịch nhưng không quá tô hồng thì có thể bắt đầu với cuốn sách này. Sau cuộc đổ bộ của dòng sách ngôn tình và đam m... chi tiết
Đây không phải là một tác phẩm hay. Tôi muốn dùng một tính từ khác để mô tả về nó:" dịu dàng". Những lời nói dịu dàng, những hình ảnh dịu dàng. Toàn bộ bầu không khí truyện, dù nhiều bi kịch, luôn ... chi tiết
Đọc xong cứ thấy buồn buồn làm sao ấy. Boylove Nhật Bản đầu tiên mình đọc, nhẹ nhàng, vừa vui lại vừa buồn. Anh nhà văn Tsugumi sau vừa chia tay mối tình đồng giới sau mười năm quen biết và chung s... chi tiết
Đây là đam mỹ, nhưng nội dung thì không chê vào đâu được.Nói về đề tài BL vẫn là một đề tài khá nhạy cảm ở Việt Nam, tuy nhiên quyển sách này có nội dung khá nhẹ nhàng. Tôi là một kẻ tin vào định m... chi tiết