Đêm Trắng
by Phedor Dostoevski
2 reviews

Review sách Đêm Trắng

Nguyễn Linh đã review

Đêm trắng

#Review

Cả đêm qua mình thức đọc Đêm trắng, hoặc đúng hơn, là 1h đọc và cả đêm để suy tư, quả thật, luôn có những thời điểm thật tệ để bắt đầu một cuốn sách.

Đêm trắng, và trắng đêm để đọc, để suy tư, để trải nghiệm tự sự chấn thương (trauma) của một kẻ tình si trước một mối tình vô vọng.

Để rồi nhận ra trong bất cứ hoàn cảnh nào, đừng nên trở thành người thứ ba, bởi thành công duy nhất của bạn, cũng chỉ là bọt nước bé nhỏ thêm thi vị cho tình yêu của nhân vật chính.

Nhân vật "tôi" phải chăng thực sự là một nhân vật bi kịch? Một viên chức nghèo gặm nhấm nỗi cô đơn giữa lòng Peterburg rộng lớn, khao khát một tình yêu. Để rồi, khi trái tim đơn điệu bỗng loạn nhịp bởi một cô gái, thế giới quan của "tôi" thay đổi vô cùng. Để rồi, mỗi lần hẹp gặp với Naxtenca là những giây phút tuyệt vời nhất, với biết bao hi vọng, bao háo hức, bao mong chờ. Chỉ khi yêu, và chỉ khi bạn đủ ngốc, bạn mới có thể hiểu việc đến sớm hàng tiếng đồng hồ và soạn những lời cần nói, nâng niu từng chút từng chút giây phút gặp mặt nó thật sự dễ hiểu.

Naxtenca có thực sự yêu "tôi"? Có lẽ có, nhưng cũng có lẽ không, đó chỉ là sự rung động trước một mối tình chân thành, chỉ là những phút giây cô đơn đối mặt với sự thất vọng thì vô thức cần người chở che.

Có lẽ, trong một lúc nào đó, Naxtenca đã nhầm tưởng thói quen và cảm giác dễ chịu của một người bạn với tình yêu, nó giống, nhưng hoàn toàn không phải.

Những dạo đầu thật đẹp, những câu chuyện trong những đêm gặp mặt, những lời hứa và cả những mộng mơ. Naxtenca đã thắp lên cho "tôi" những hi vọng, những cơ hội, những mộng ước, để rồi chỉ bằng câu nói nhẹ nhàng "anh ấy đấy! ", đẩy kẻ mộng mơ về thế giới thực tại của chính anh.

Có lẽ, "tôi" sẽ ôm nỗi đau và thất vọng ấy để tiếp tục thu mình lại, mộng mơ giữa Peterburg hoa lệ.

Có lẽ, "tôi" sẽ vùng lên để trở thành một con người khác mưu cầu cái kết thật đẹp ở một mối tình khác.

Nhưng, dù sao, theo mình, "tôi" đã có một cái suy nghĩ thật đẹp... Và kinh nghiệm đặt ra là đừng nên là người thứ ba 🙂

***

"Anh cầu mong cho bầu trời của em mãi mãi sáng trong, nụ cười hiền dịu của em mãi mãi ngời rạng, vô tư, cầu Chúa ban phước lành cho em vì một phút hoan lạc và hạnh phúc em đã trao cho một trái tim khác, một trái tim cô đơn và mã mãi biết ơn! Lạy Chúa tôi! Cả một phút hoan lạc! Chẳng lẽ chừng ấy còn ít dù cho suốt một đời người" #ĐêmTrắng #dostoevsky



Review khác về sách này 1
Không biết có ai nghĩ thế này không, chứ mình từng nghĩ văn ông này đọc mệt người lắm, và nếu không gặp những “kẻ cuồng Dos” thì chả biết bao giờ mình mới rớ tới tác giả này.Cuộc đời Dostoevski bị ... chi tiết