Tia Lửa
by Matayoshi Naoki
2 reviews

Review sách Tia Lửa

Nguyễn Kim Vinh đã review

Mở đầu tác phẩm là hình ảnh đêm pháo hoa, nghệ sĩ hài trẻ tuổi Tokunaga gặp người đàn anh Kamiya. Một Kamiya kỳ lạ, thất thường, không tuân theo chuẩn mực nào khiến cho Tokunaga vừa bối rối vừa ngưỡng mộ, và muốn kết bạn. Từ đây hai người như hình và bóng, Tokunaga bước đi theo Kamiya hướng đến một lý tưởng thuần khiết.

Tokunara đam mê hài nhưng cuộc sống không cho phép. Khi đứng sân khấu, anh mới cảm nhận được chính mình, cảm nhận được ý nghĩa của cuộc sống. Còn lại, anh sống vất vưởng, ăn đậu ở nhờ, lang thang ở khắp các quán rượu.

Anh đam mê diễn hài nhưng anh không thể sống nhờ vào diễn hài, đó là mâu thuẫn giữa đam mê và thực tế tồn tại không chỉ trong suy nghĩ nhân vật mà còn trong suy nghĩ chúng ta. Chúng ta luôn đứng trước “Những ngã tư và những cột đèn” để đưa ra sự lựa chọn hoặc là đúng đắn, hoặc là sai lầm.

Kamiya là một nghệ sĩ hài chân chính, có khả năng hài hước từ trong máu, hang sai theo đuổi sự hài hước đến cùng, điều này làm cho Tokunaga khâm phục.

Kamiya và Tokunaga là hai người bạn thân thiết, họ la cà khắp mọi con đường ở Tokyo và cả hai cùng ôm ấp suy nghĩ tạo ra một thứ hài cho riêng mình và trở thành nghệ sĩ nổi tiếng. Rồi họ gặp thử thách nghiệt ngã, cuối cùng, Kamiya thôi làm nghệ sĩ hài, Togunara chuyển sang kinh doanh bất động sản. Họ vẫn đi theo đam mê của mình nhưng chính cuộc sống không cho phép họ tiếp tục theo đuổi. Họ cố gắng bấu víu vào một cái gì đó để tồn tại.

“Chúng tôi đi trong tình trạng hoàn toàn không thấy tương lai, vật lộn với nỗi hổ thẹn và sợ hãi không rõ hình thù để cố gắng tồn tại.”

“Cái anh Kamiya quan tâm không phải là thế gian. Mà là cái gì đó có lẽ sẽ làm thế gian phải nhìn lại. Thế giới ấy có thể cô độc, nhưng sự buồn bã ấy biết đâu lại khích lệ bản thân.”

“Địa ngục thực sự không phải là sự cô độc mà chính là thế gian.”

Tia lửa như một ẩn dụ cho khoảnh khắc trên sân khấu trong đời người nghệ sĩ, ngắn ngủi nhưng huy hoàng.Trước khi hoàn toàn từ bỏ đam mê diễn hài, Tokunaga cùng với bạn diễn là Yamashita, tổ chức buổi diễn hài cuối cùng trước khi giải tán. Cuộc sống là vô hạn, nhưng đời người là hữu hạn, họ không cam chịu sống một cuộc đời tăm tối, với buổi diễn cuối cùng này, có thể xem đây là phút lóe sáng rực rỡ giữa màn đêm bất tận, chứng minh sự tồn tại chính bản thân mình.

Xuân Diệu có hai câu thơ:

“Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt

Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.”

Mở đầu và kết thúc là hình ảnh đêm pháo hoa, Matayoshi Naoki quan niệm rằng, hãy sống như Tia lửa, dù chỉ trong vụt sáng trong chớp mắt, mang đến vẻ đẹp duyên dáng hơn là sống cuộc đời vô nghĩa. Tác phẩm buộc ta phải suy nghĩ về lý tưởng sống của chính mình.



Review khác về sách này 1
Câu chuyện kể về sự say mê và tuyệt vọng của những nghệ sĩ trẻ ở Nhật Bản khi mà hiện thực đã vùi lấp những khát vọng chân chính của họ bằng sự phũ phàng và khốc liệt ở một thành phố hiện đại văn m... chi tiết