Pháp Y Tần Minh (Trọn Bộ 3 Cuốn)
by Tần Minh
1 reviews
Có 3 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Pháp Y Tần Minh (Trọn Bộ 3 Cuốn)

Rì viu bộ " pháp y Tần Minh" Mình rất ít rì viu văn học Tàu. Hồi trẻ hơn bây giờ, mình rất có thành kiến với dân Tàu nên toàn dìm hàng văn học Tàu, đánh đồng tất cả các thể loại với dạng văn học 3 xu. Kiểu như mọi thứ đồ Tàu đều là đồ đểu ấy. Với lại hồi ấy chưa gặp nhiều chuyện đau đầu như bây giờ nên còn đủ thời gian gặm nhấm những thứ mà mấy em trẩu tre bây giờ gọi là dòng văn học cao cấp, cổ điển. Tự thấy mình sang chảnh trong tâm hồn lắm ( còn bề ngoài thì trông đói rách gần chết). Sau này, già hơn, khi đi mua sách, mình thấy văn học Tàu luôn bán rất chạy. Mình rất tò mò không biết vì sao nó bán chạy như thế. Nếu ít ít người thích thì cũng còn là một nhẽ. Đằng này dân mình mua ào ào. Nó hầu như đánh bại các nguồn văn học của các nước khác trên phố sách Đinh Lễ. Chứng tỏ nó phải có cái gì đấy hấp dẫn người ta chứ. Sau đấy mình cũng tìm đọc. Rồi mình quăng luôn cái thành kiến ngu si kia vào thùng rác. Bỏ qua việc tính dân Tàu có nhiều cái đáng ghét, ( dân mình cũng thế, chả khác gì) thì phải thừa nhận cách viết của nhiều cuốn tiểu thuyết rất thông minh, lôgic chặt chẽ, đầy tính thực tế mà không kém phần hài hước nên khả năng giải trí rất cao. Thử tưởng tượng bạn đi làm về, cái đầu đã nặng trịch với đủ thứ việc khoa phòng, bệnh nhân, lại ngồi tự kỷ ôm mấy quyển văn học Nga với 10 nhân vật thì 9 nhân vật rưỡi có cái tên giống nhau toàn ốp với ép, và những câu chuyện trong quyển tiểu thuyết thì chả liên quan gì đến nhau và đến cuộc sống quanh bạn, hoặc ôm mấy cái quyển kiểu quý tộc yêu dân nữ, xong rồi bi kịch tình yêu xảy ra, rồi nhân vật nữ khóc hết trang này đến trang kia, khóc đến mù cả mắt( chắc do tăng nhãn áp) rồi lên cơn sốt xong tạch, nhân vật nam thì suốt ngày dằn vặt với mấy cái trách nhiệm , danh dự rồi mấy thứ từa tựa như thế, tớ đảm bảo chả sớm thì muộn cái đầu nó cũng overload rồi mình đi gặp bs tâm thần sớm. Những thứ sách ấy, nên để nhâm nhi khi đầu óc thật thảnh thơi. Còn khi đã đau đầu rồi, muốn giải trí, mình vote cho văn học Tàu Trong đấy có bộ "Pháp Y Tần Minh" Nội dung bộ truyện là những vụ án chết người mà ông Tần Minh khám nghiệm từ khi là sinh viên cho đến khi trưởng thành. Nhân vật chính gồm 3 người là Tần Minh, Đại Bảo và Lâm Đào. Thêm 1 ông sư phụ của ông Tần Minh làm nhân vật thứ chính và vài nhân vật phụ nữa. Cái mình thích ở bộ truyện này là tính lô gic trong nó cực kỳ chặt chẽ. Mấy vụ án chỉ có vài điểm bé tí thôi mà vèo cái giải quyết đc luôn. Cách giải quyết đọc thấy cũng hạp lý. Vui phết. Kiến thức chuyên môn pháp y thì được khéo léo đưa vào cái giọng văn hài hước, nhẹ nhàng làm cho đề tài của truyện cũng giảm bớt tính ghê rợn mà kiến thức thì vẫn chuẩn ghê. Hồi Y 5 mình cũng được học môn Pháp Y 2 tuần, ko biết nhiều nhưng nghe người ta phân tích trong truyện thấy cũng giống lắm. Giống cả kiến thức ngoại khoa nữa. Mấy cơ chế chấn thương sọ não ấy. Giống y xì luôn. Có điều bọn mình học trên người bệnh còn bs Minh giải phẫu trên người ngủm rồi. Nhưng đề tài khô khan như vậy mà viết chả khô khan tẹo nào làm mình đọc 1 lèo 3 quyển hết veo. Vì xen giữa những câu chuyện giết người rùng rợn là những chi tiết đối thoại giữa những người đồng nghiệp vs nhau. Nó dễ thương ra phết ý. Đọc mới thấy hay. Rì viu lần này ko hay lắm đâu. Tóm lại, mấy tác giả mà cứ đơn giản hóa được các vấn đề phức tạp là mình thấy hâm mộ lắm. Chứ mấy tác giả mà cứ làm các vấn đề đơn giản trở nên rối bùi nhùi 1 đống là mình anti luôn Chủ nhân của bộ sách này không phải là mình. Mình có nên lợi dụng tình đồng nghiệp mà chiếm đoạt tài sản công dân nốt ko đây??
Loading 1