Bản Chất Của Người
by Han Kang
5 reviews

Review sách Bản Chất Của Người

Nguyen Duong Hieu đã review

“Bản chất của người” là cuốn tiểu thuyết Hàn Quốc, lấy bối cảnh của sự kiện “Phong trào dân chủ Gwangju” – 1 cuộc nổi dậy của dân chúng TP Gwangju diễn ra trong chục ngày 18/5-27/5/1980, với nòng cốt là sinh viên học sinh. Tất nhiên, họ bị chính quyền và quân đội Hàn Quốc đàn áp dã man.

Sự kiện Gwangju là 1 sự kiện lớn trong lịch sử hiện đại Hàn Quốc, liên quan trực tiếp tới vị tổng thống khát máu, xuất thân từ giới quân sự, Chun Doo Hwan (ông tướng này làm Tổng thống 1980-1988, cũng là người kế vị 1 ông tướng độc tài khác, Tổng thống lừng danh Park Chung Hee, nhà độc tài Hàn Quốc trong giai đoạn 1961-1979!). Túm lại, Hàn Quốc suốt gần 30 năm sống dưới chế độ độc tài, song kinh tế vẫn phát triển...hơi bị tốt, vẫn là con rồng châu Á, vẫn là 1 nước TBCN “xịn sò”, nhưng thôi, đây lại là 1 chuyện khác rồi!

Nữ tác giả Han Kang sanh năm 70, quê ...Gwangju. Vào thời điểm diễn ra sự kiện nói trên, gia đình cô bé Han Kang đã chuyển lên Seoul sanh sống, do đó, cô đã không trực tiếp chứng kiến sự cố bi thảm đó – nơi mà quân đội sử dụng vũ khí tàn sát chính những đồng bào của họ, sau những cuộc biểu tình liên miên... Khi lớn lên, Han Kang trở thành nhà văn và cuốn tiểu thuyết này, mang nhiều hơi hướng “phi hư cấu”, chính là tình cảm của bà dành cho cố hương bi thảm Gwangju năm 1980.

Miêu tả lại một vụ bạo loạn hay nổi dậy (nhìn từ phía người dân và học sinh, sinh viên) hay một vụ thảm sát, trấn áp (nhìn từ phía chính quyền của tướng Chun Doo Hwan), Han Kang đã kể lại câu chuyện từ nhiều góc nhìn khác nhau. Sáu chương tiểu thuyết được kể bởi 6 “người kể chuyện” (riêng chương 7, hay Phần Kết, là câu chuyện của chính tác giả), lần lượt là:

- Dong Ho, nhân vật chính, cậu HS lớp 9, chứng kiến người bạn Jeong Dae bị cảnh sát bắn chết trong cuộc biểu tình, quyết định đi tìm xác bạn và tham gia đến cùng với các anh chị sinh viên. Dong Ho rốt cuộc đã bị quân đội bắn chết khi họ tràn vào Gwangju và chấm dứt cuộc nổi dậy.

- Hồn ma của Jeong Dae, cậu bạn của Dong Ho

- Kim Eun Sook, nữ sinh cấp 3, tham gia vào cuộc bạo loạn song thoát chết vào giờ chót, mấy năm sau trở thành một biên tập viên và tiếp tục chứng kiến sự kiểm duyệt thô bạo (cả nghĩa đen và nghĩa bóng) của chính quyền về tất cả những gì liên quan tới Gwangju

- Kim Jin Soo, sinh viên, người phụ trách nhóm, ở lại đến cuối cuộc nổi dậy, bị bắt, tra tấn, bị tuyên án tù rồi được tha bổng (khi chính quyền đã ...nhận sai!), quay về với cuộc sống bình thường trong tình trạng “mất hết, rách nát hết” và chết sau đó vài năm trong đau khổ

- Im Seon Joo, từng là công nhân tham gia những phong trào dân chủ trước đó, bị đuổi học và đi làm thợ may, nay tiếp tục tham gia Gwangju, bị tra tấn tàn bạo và sống trong những ám ảnh đó suốt hơn 20 năm sau...

- Mẹ của Dong Ho, người đã hai lần đến gọi cậu con trai về nhà từ trụ sở Ủy ban tỉnh – “căn cứ” của quân nổi dậy – mà không được, cuối cùng đành phải mất đi đứa con trai út. (đây cũng là chương mà tôi thích nhất, tình cảm của người mẹ mất con được Han Kang – 1 nữ văn sĩ – diễn tả vô cùng hay, vô cùng cảm động)

Đây là câu chuyện cực kỳ tàn bạo và ám ảnh, được tác giả kể lại với sự đớn đau và xót thương rất lớn. Đọc xong cuốn sách, người ta không thể không tự hỏi vì sao cùng là đồng bào mà những người Hàn Quốc lại có thể tàn bạo với nhau, và tại sao đằng sau những thành công về kinh tế và dân chủ của quốc gia này trong nửa sau thế kỷ XX lại có những trang sử đẫm máu đến thế...Trạng thái tâm lý của những người tham gia nổi dậy được miêu tả rất kỹ và hay: họ hoàn toàn biết rằng mình sẽ thua và sẽ chết, họ rất sợ chết, song họ đã vẫn lựa chọn ở lại đến cùng, tất cả vì lương tâm của con người. Phong trào Gwangju không chỉ diễn ra trong chục ngày bi thảm của tháng 5 năm 1980 (hiện nay người Hàn gọi đây là “sự kiện 18/5”), mà theo tác giả tiếp tục kể một cách khéo léo trong những trang sách có vẻ như “không đầu không đuôi”, trải dài qua nhiều “người kể chuyện” cũng như nhiều mốc thời gian liên tục thay đổi, nó còn tiếp tục trong nhiều năm sau đó tại đất nước này, như một nỗ lực minh oan, chiêu tuyết cho những nạn nhân trẻ tuổi. Nhờ vậy, cuốn tiểu thuyết tuy vô cùng bi thảm song vẫn có những tia sáng hy vọng lóe lên đâu đó ở phía xa....

Trước nay tôi chưa từng đọc cuốn sách nào của văn học Hàn, có lẽ vì quá dị ứng với văn hóa K-pop, với phim sitcom Hàn, những thứ tràn ngập truyền thông và giải trí Việt nhiều năm qua. Với tôi, Hàn Quốc dường như là 1 quốc gia thuần tư bản chủ nghĩa, với nền kinh tế phát triển liên tục từ sau chiến tranh Triều Tiên 1950-1953. Túm lại, Hàn Quốc vừa xa xôi lại vừa “nhạt nhòa”, không có gì đáng nói. Nhờ 1 bạn trẻ giới thiệu, mà tôi mới thử đọc cuốn sách này, và cảm thấy rất cảm động, rất ám ảnh sau khi đọc. Đề tài đương đại, từng là cấm kỵ (Hàn Quốc chỉ trở nên thực sự dân chủ từ khoảng chục năm sau sự kiện Gwangju!) song nay đã được người Hàn “bạch hóa”, được giới văn nghệ Hàn khai thác triệt để và đầy hiệu quả. Người ta có thể đọc cuốn sách này như 1 cuốn tiểu thuyết lịch sử hiện đại, với chủ đề “thảm sát Gwangju”, lại vừa có thể đọc nó như 1 tiểu thuyết luận đề xã hội, khi tác giả liên tục đặt ra những câu hỏi lớn và cấp bách, về tính thiện tính ác trong con người, về quan hệ giữa người dân và chính quyền, về những suy nghĩ và hành xử của giới trẻ Hàn Quốc trong một thời kỳ không gần nhưng cũng chưa xa.

Về mặt “kỹ thuật”, Han Kang đã khéo léo sử dụng cách viết khá hiện đại, liên tục thay đổi “chủ ngữ” (người kể chuyện), xáo trộn thứ tự không gian và thời gian, khiến cuốn sách có cái không khí u uất, buồn đau kéo dài từ đầu đến cuối. Một chút so sánh: khi đọc cuốn này, tôi bất giác nhớ tới đoạn miêu tả cuộc chiến đấu tại công xã Paris trong “Những người khốn khổ” của Hugo, cũng với chiến lũy trong thành phố, với những người trẻ chống lại quân chính phủ, và thêm cả chú bé Gavroche như một tiên đồng. Không khí “hừng hực lạc quan Cách mạng” đó hoàn toàn không có trong những “chiến lũy” tại Gwangju của Han Kang!

Đọc sách này, chúng ta hiểu thêm được một trang sử đẫm máu trong thời hiện đại của Hàn Quốc, rất gần hôm nay thôi...

HuyenTrang Pham
Cuốn 1968 em làm thì như phóng sự thôi, nhưng em cũng giật mình vì sao Hàn Quốc cho phép xuất bản. Giờ đọc rv của anh thì hiểu thêm 1 chút. Hôm nào cho em mượn đọc ha anh, kèm Vũ tịch. hihi


Review khác về sách này 4
“Bản chất của người” như một quyển sổ ghi chép, hay như một cuốn nhật ký cũ kỹ, mà ở đó, nhân vật có thể trải lòng mình, có thể tâm sự, kể lại những đoạn ký ức kinh hoàng bản thân đã trải qua và ch... chi tiết
Tác giả Han Kang đã đem vào “Bản chất của người” sự kiện về phong trào dân chủ Gwangju (1980) - một cuộc nổi dậy quy mô lớn của dân chúng ở thành phố Gwangju, Hàn Quốc từ ngày 18 đến ngày 27 tháng ... chi tiết
Trong ngành giải trí, phim ảnh Hàn Quốc đã lấy đi nước mắt của biết bao người, già có, trẻ có, đã đóng đinh vào lòng họ những ám ảnh không nguôi. Văn học Hàn cũng thế. Tôi đã từng khóc như mưa khi ... chi tiết
#Review #Bản_chất_của_người#Han_Kang#sachnhanamNếu ai biết tác phẩm Người ăn chay chắc sẽ không xa lạ gì với Han Kang. Một trong những nhà văn quan trọng của văn học Hàn Quốc hiện đại với lối viết ... chi tiết