Thanh Tỉnh Kỷ | An Ni Bảo Bối
by An Ni Bảo Bối
1 reviews

Review sách Thanh Tỉnh Kỷ | An Ni Bảo Bối

Văn của An Ni, quả thực không thích hợp đọc liền 1 mạch rồi thôi.

Sách của An Ni, không dễ đọc , nhưng nếu đọc hợp sẽ thấy rất nghiền

Mỗi ngày vừa uốn trà vừa nhấm nháp 1 chút, thi thoảng lôi ra đọc lại.

Thích cuốn này hơn Gấm hoa giữa đời một chút.

Cảm thấy nó có điểm nhấn hơn.

Mà có lẽ đơn giản chỉ vì có 1 đoạn như tiếng lòng mình:

"Một ngày nào đó nếu em thấy không còn yêu anh nữa, thì sẽ không cảm thấy tịch mịch. Buổi sáng tỉnh giấc, hồi ức đầu tiên xuất hiện trong lòng không phải là tên anh, cũng không phải là khuôn mặt trước khi anh và em chia ly. Mà là những chiếc lá xanh biếc của cây bạch dương ngoài cửa sổ. Chúng sinh trưởng tươi tốt dưới ánh nắng mùa xuân, khe khẽ rung rinh trong gió. Không biết buồn vui chốn nhân gian.

Thế là em cũng cảm thấy bản thân yên bình."

“Anh nói, hôm nay gặp em, cảm thấy dường như tất cả thời gian và không gian đều không tồn tại. Cái cảm giác gặp được em thì trong lòng vui vẻ đó vẫn mạnh như vậy. Hiềm nỗi thời gian vui vẻ trước đây đều không quay lại được. Cô đáp, chúng ta cũng có lúc hận đến nghiến răng nghiến lợi. Anh nói, anh không nhớ gì cả. Chỉ nhớ lúc chúng ta vui vẻ. Cô nói, lúc ấy chúng ta đều quá trẻ, bướng bỉnh tùy hứng, có vô số điều không cam lòng và thất vọng với cuộc sống, do đó giày vò lẫn nhau. Rất nhiều người nếu đổi thời gian khác quen biết, thì sẽ có kết cục khác. Anh buồn bã mỉm cười.”

"Bác tài hỏi: Chồng cô không đi về cùng với cô ah?

Anh ấy là người yêu cũ 7 năm trước của cháu. Chỉ là người cũ, ôn lại chuyện xưa."