Không Gia Đình
by Hector Malot, Huỳnh Lý
1 reviews
Có 6 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Không Gia Đình

Mèo Mapu đã review

Đối với những tác phẩm tiểu thuyết cổ điển, tôi thường có thói quen đọc đi đọc lại nhiều lần. Đọc lại để ngẫm sâu và hiểu kỹ thêm những góc cạnh muôn màu của cuốn tiểu thuyết.

Cùng một cuốn sách, đọc ở những thời gian và không gian khác nhau sẽ cho ta những rung cảm và suy ngẫm khác nhau.

Ấn tượng sâu sắc ngay từ câu mở đầu: "Tôi là đứa trẻ người ta nhặt được"

Khi còn học cấp 3, đọc “Không gia đình”, tôi thấy thấy thương cho cậu bé Remi mồ côi, phải chia tay mẹ nuôi Barberin, mà theo gánh xiếc của cụ Vitalis; thấy thích thú với những chú khỉ Capi và mấy con chó nhỏ…mỗi lần nhắc lại trí tưởng tượng của tôi y như rằng thấy mường tượng trước mặt cảnh cả đoàn xiếc chống chọi lại bão tuyết.

Sau này đọc lại, tôi lưu ý hơn những tình tiết khác: cảnh gánh xiếc rong bị cảnh sát làm khó khi đan biểu diễn ở thành phố nhỏ, sau đó ông Vitalis bị nhốt vào ngục và bị mang ra trước toà để xử, ông bị tuyên án 2 tháng tù giam.

Remi lần đầu bơ vơ, côi cút, nhưng may mắn được gặp mẹ con Arthur cưu mang. Hai tháng ở với mẹ con Arthur thật như thiên đường với Remi, thế nhưng khi gần hết 2 tháng, cậu vẫn xin với bà cho phép cậu quay về với chủ là ông Vitalis.

Bà mẹ đã cư xử rất tuyệt vời, viết thư và gửi kèm tiền mua vé tàu gửi đến nhà giam cho ông Vitalis, và ông sau đó có thể đi tàu đến gặp bà và Remi.

Dù rất muốn giữ Remi ở lại làm bạn với con mình, bà vẫn tôn trọng quyết định của ông Vitalis, ông muốn đưa Remi đi cùng ông và gánh xiếc. Vitalis nói rằng Remi ở với bà cuối cùng cậu bé cũng chỉ giữ phận tôi tớ trá hình, còn ở với ông, nó là con ông, và ông sẽ dạy dỗ, cho Remi nhiều kinh nghiệm sống mà nó cần để trưởng thành.

Một quý tộc như mẹ của Arthur nghe vậy, vẫn trân trọng và đồng ý cách nhìn của Vitalis - một ông chủ gánh xiếc rong, chạy ăn từng bữa.

Câu chuyện cách đây 1.5 thế kỷ, thật tuyệt là cách hành xử của các bên thật hết sức văn minh: Gánh xiếc rong của Vitalis muốn biểu diễn phải có giấy phép; cảnh sát bắt người phải mang ra toà, toà xử lắng nghe ý kiến của hai bên, phân xử, rồi mới định bản án; mẹ của Arthur dù rất yêu Remi và muốn Remi làm bạn với con mình nhưng vẫn rất tôn trọng xin phép người diễn xiếc rong đang bị tù; cậu bé Remi dù rất thích được sống cuộc sống thoải mái với mẹ con bà Arthur nhưng vẫn rất tự trọng và vẫn luôn nhớ đến ông Vitalis; ông Vitalis dù nghèo nhưng rất tự trọng và có chính kiến cho quyết định của mình; ngoài ra cậu bé Remi quả thực được ông lão Vitalis dạy cho rất nhiều thứ, có thể nói ông đã mang cho cậu một nền học vấn tốt.

Sau khi Vitalis chết, Remi ở lại với nhà Acquin cùng những đứa con của bác, họ yêu thương Remi một cách tự nhiên và chân thành.

Song chỉ được hai năm, cậu lại đeo đàn trên vai, rong ruổi tiếp tục hành trình lang bạt. Cùng với cậu bé xa nhà mưu sinh là Mattia, họ trở thành bạn đường, bạn nghề chí cốt.

Hector Malot đặt cả nước Pháp gọn gàng trên trang sách, theo chân Remi, chúng ta đi qua Chavanon - vùng quê hẻo lánh với những cánh đồng cỏ hoang, tới Ussel - thị trấn tấp nập, rồi xuôi theo miền nam nước Pháp đi Aurillac, rẽ Tây Nam đặt chân đến Bordeaux phồn hoa với bến cảng tàu bè ra vào nhộn nhịp, rồi phố Pau, thành Toulouse. Đọc sách như đi 1 chuyến chu du nước Pháp mông mơ vậy <3

Đọc “Không gia đình” ta còn thấy được nhiều điều về những số phận khổ đau của con người từ Remi, cụ Vitalis đến chú bé Mattia…

Ám ảnh với tôi đoạn Mattia hỏi Remi xem nó đã đủ xanh xao để đi viện chưa, vì đối với nó, bệnh viện chẳng khác nào thiên đường. :(((

Số phận khổ đau nhưng họ vẫn không ngừng yêu thương: trân quý biết bao những yêu thương cụ Vitalis dành cho Remi, tình bạn thắm thiết của Remi và Mattia, tình yêu thương của Remi dành cho những con vật – bạn diễn của mình.

Kết truyện viên mãn, "happy ending" cho Remi.

Thật sự cảm thấy hài lòng và hạnh phúc khi đọc hết câu chuyện.

Đúng như tên gọi, tiểu thuyết kinh điển, và những gì nó mang lại cũng kinh điển không kém.

Đáng để những ai “có gia đình” suy ngẫm làm sao sống thật tốt với số phận đã ban cho, hành xử thật văn minh trong cuộc sống này. :3