Nỗi Buồn Màu Xanh Lá
by Raxu Nguyễn
7 reviews

Review sách Nỗi Buồn Màu Xanh Lá

‘Những năm tháng lưng chừng không còn bé nhưng cũng chưa đủ lớn, có ai chưa từng dõi mắt theo một ai. Ngốc nghếch nỗ lực từng chút, từng chút để tới gần người ta. Coi niềm vui của người ta là niềm vui của mình. Nhận nỗi buồn của người ta làm nỗi buồn của mình. Cứ thế thích, lặng lẽ thích, để rồi một ngày chợt nhận ra bản thân đã trưởng thành và mạnh mẽ bao nhiêu khi biết cách hết lòng vì một người...’’

‘Nỗi buồn màu xanh lá’ là một tuyển tập các câu truyện ngắn về một tình yêu ngây ngô mà đẹp đẽ của thời học sinh, về một tình bạn luôn nắm chặt lấy tay nhau dù bất cứ chuyện gì xảy ra, về tình cảm gia đình mà người chị dành cho em, hay đó là tình thương người dẫu không hề quen biết,... Tất cả những điều đó đã kết hợp với nhau tạo thành một thứ tình cảm không tên khó nói thành lời.

Khi còn đang ngồi trên ghế nhà trường, nào ai dám nói hết lòng mình cho người ấy. Có quá nhiều lí do khiến ta không thể làm được, dù thế giới đang từng ngày thay đổi với những biến chuyển mạnh mẽ về mọi mặt thì cũng không thể tác động vào tâm lí và suy nghĩ của những người làm cha mẹ. Họ thường có những ý kiến và quan điểm giống nhau rằng: ‘Không nên yêu trong thời điểm này’, điều đó cũng đúng thôi, sau khi nhìn thấy một đứa trẻ đang rất ngoan, học giỏi bỗng chốc quan tâm đến vẻ bê ngoài của mình kĩ lưỡng hơn, sức học sa sút trầm trọng, thậm chí có thể một mực làm theo ý mình thích mà dẫn đến hậu quả khó lường. Vậy ai còn muốn con mình yêu? Cha mẹ có yêu thương con mới làm vậy thôi! Tôi nhớ một thầy giáo từng nói: “Trình độ của em quyết định trình độ của bạn trai em sau này, hai người có môi trường sống cùng tư tưởng quá khác biệt sao có thể ở bên nhau.” Tôi thực sự tin vào câu nói ấy mà đến bây giờ vẫn luôn cố gắng, trau dồi mình nhiều hơn.

Vậy nhưng, con người ta từ lúc sinh ra đã mang trong mình thứ tình yêu vĩnh cửu: yêu cha mẹ, yêu gia đình, yêu que hương, đất nước,... khi lớn lên chẳng lẽ không thể yêu người mình thương sao? Có những người mạnh dạn tỏ tình như cô bé trong truyện với lá thư để lại trên bàn: ‘I’m going to confess’, khi bị từ chối vẫn nghĩ theo một cách lạc quan rằng: ‘Thực ra câu trả lời của bạn ấy là gì không quan trọng, quan trọng là em có dám đặt câu hỏi không thôi’.Cô bé ấy đã chiến thắng bản thân mình dù không được chấp nhận.

‘Có lẽ trong chuyện tình cảm, quan trọng nhất không phải ai thích ai, ai không thích ai. Quan trọng là mình sẽ trở thành người thế nào nhờ gặp được cậu, và cậu sẽ trở thành người thế nào nhờ gặp được mình. Nhiều khi chúng ta bước vào cuộc đời nhau chẳng phải vì nắm tay ở lại, mà để mỉm cười rời đi’

Hay là những việc tưởng chừng nhỏ bé nhưng ta lại gán cho nó những tầng tầng lớp lớp ý nghĩa sâu xa, để rồi vơ hết lại thành một nỗi buồn làm chính ta đau. Có ai chưa từng trải qua cảm giác ấy? Khi người bạn thích lại thích một người khác, cảm giác thầm mến bao nhiêu ngày lúc ấy có còn không? Có như những tảng đá đè nặng lên trái tim ta không? Có khiến ta chán chường và buông tay không? Những lúc ấy điều dũng cảm nhất mà chính ta làm có lẽ là buông xuôi... Buông đi thứ tình cảm ấy dù cho nó sâu nặng đến nhường nào, buông đi cảm giác tủi hờn đang chực trào ra với những giọt nước mắt, ta phải dừng lại nó ngay lúc ấy nếu không muốn làm tổn thương chính mình thêm một phút giây nào nữa...

‘Không cần làm hoa và nổi bật, chỉ cần làm lá, và lặng lẽ xanh’



Review khác về sách này 6
“Nỗi buồn màu xanh lá” – Một chuyện không hề có nỗi buồn ám ảnh mà buồn một cách đáng yêuCó vẻ như dạo này mình đọc khá nhiều màu xanh. Đây cũng là cuốn sách mà mình... chi tiết
Mình viết review này, hi vọng anh tác giả sẽ không nhìn thấy O_o .. bởi vì nếu thấy, hẳn là anh ấy sẽ rất buồn, vì đây là một negative review. ( thường thì khi viết negative review mình sẽ không lo... chi tiết
Những ngày tháng 5 phượng nở, báo hiệu một năm học chuẩn bị lại kết thúc, báo hiệu mùa hè năm ấy chúng ta từng có những ký ức đẹp, và cho tới giờ khi đã bước qua quá nửa thanh xuân thì cảm giác đó ... chi tiết
Đúng như tên gọi, đọc Nỗi buồn màu xanh lá thật sự buồn. Nhưng nỗi buồn ấy không đến từ những tình tiết sinh li tử biệt, cũng chẳng đến từ mấy hồi yêu hận đau thấu tâm can, như trong tiểu thuyết. C... chi tiết
Cứ là sách của Raxu Nguyễn thì tôi đều bị ấn tượng ban đầu với cái bìa sách, cả Dành cả thanh xuân để yêu một người vô tâm và Nỗi buồn màu xanh lá đều vậy. Nỗi buồn màu xanh lá, nhìn cái bìa sách đ... chi tiết
Review: Nỗi buồn màu xanh lá - Raxu Nguyễn"Nỗi buồn màu xanh lá" bao gồm 17 truyện ngắn mà nhân vật chính là những đứa trẻ đã đi qua ngây ngô nhưng vẫn chìm đắm trong nỗi bất an về tương lai. Ở cái... chi tiết