Ngoài Bờ Đông Là Mặt Trời
by Trường An
2 reviews
Có 4 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Ngoài Bờ Đông Là Mặt Trời

Lam Ha đã review

Truyện nằm trong list tiểu thuyết lịch sử của tác giả Trường An mà mình rất thích. Ban đầu mình mua sách là do danh tiếng của tác giả, sau đó càng đọc vào thì càng bị cuốn hút.

Mình thích lối văn viết của Trường An, miên man, ám ảnh, dường như luôn có con mắt ở đâu đó, mở to, chăm chú, tường thuật lại những sự việc đã qua, về những con người đã bị quên lãng.

Cuốn sách này, vẫn mang giọng kể đó, nhưng còn thứ gì nhiều hơn, là nỗi buồn bàng bạc không tên, sự đau đớn day dứt, sự choáng ngợp trước số phận, trước vũ trụ và con người, hay điều gì mình không giải thích được.

Chỉ biết là mình đã khóc khi đọc đến cuối truyện. Lúc ấy, không phải là tình tiết cao trào, cũng chẳng phải sự hy sinh xúc động khiến mình bật khóc. Mọi việc xảy ra giống như dòng nước bị kiềm hãm bấy lâu, bỗng dưng vỡ tung nhấn chìm tất cả.

Trong truyện không có cốt truyện, cũng không có tình tiết lên xuống, lại càng không phải tình cảm yêu đương. Mọi việc được bắt đầu từ chiếc khăn lụa bị quên lãng dưới hầm một nông trại nước Pháp, lần giở về những tháng năm xưa cũ, những sự việc xưa cũ đã xảy ra và bị lãng quên ở đất nước nhỏ bé mang tên Đại Nam. Những câu chuyện được kể bởi những người khác nhau, là cô cung nữ, là cậu bé người lai, là Thập công chúa, là Tứ hoàng tử. Bọn họ mỗi người đều mang trong mình một câu chuyện riêng, một bổn phận riêng, một trọng trách riêng phải gánh vác. Cuộc đời của bọn họ đan cài vào nhau, đi qua nhau, đi cùng những biến động xảy ra trên đất nước này. Để rồi đến cuối đời, nhìn lại chặng đường đã qua, họ thấy gì, nghĩ gì, mong ước điều gì, luyến tiếc những gì? Ai có thể trả lại thanh xuân đã qua, sửa đổi những hành động bồng bột của tuổi trẻ?

Trường An, khi viết những tiểu thuyết lịch sử không có tình yêu, là những tiểu thuyết hay nhất, trong cảm nhận của mình. Thiên hạ chi vương cũng thế, mà Ngoài bờ đông là mặt trời cũng vậy. Khi đọc những tác phẩm ấy, mình thấy bình thản, thấy thấu cảm với những hành động của nhân vật, thấy mọi việc như trôi đi theo thứ logic của cuộc sống mà mình đang sống, chứ không phải nơi tất cả đều đi theo tiếng gọi của tình yêu, sống chết vì tình yêu và vì nửa kia. Mình nghĩ, trên thế giới này, có nhiều hơn một thứ khiến cho nhiều kẻ sẵn sàng chết vì nó. Tình yêu, khi lên thơ ca thì đẹp đấy, nhưng không phải tất cả, và cũng không nên là tất cả.

Tứ hoàng tử, vua Minh Mạng, có lẽ, ngài cũng có những nỗi buồn đau, những điều hối hận, những thương tiếc và lỡ dở - nhưng chẳng ai biết điều ấy, nói về điều ấy, ngay cả chính ngài, ngài nữa. Người ta nói về ngài, nhớ về ngài, bằng dằng dặc sự kiện và con người, bằng bao nhiêu quyết định và hành động, bằng những truyền thuyết và cả những câu chuyện báng bổ hoang đường - nhưng không ai biết về hình ảnh của ngài ngày hôm ấy, bên cửa sổ xám mù mưa. Song cửa gỗ khắc hoa theo lối của phương Đông, để ánh sáng chấp chới mờ nhạt lọt vào và hợp cùng bóng tối khắc lên khuôn mặt ngài từng nét, từng đường cong gập, gãy vỡ, chảy xuôi buồn bã. [1]

Bây giờ khi đã bình tâm lại, mình nghĩ đã hiểu lý do khiến mình buồn đến thế. Ấy là sự huỷ diệt, trong tác phẩm, con người ta huỷ diệt lẫn nhau và huỷ diệt cả bản thân mình trong những tranh chấp bé mọn, cho những lý tưởng tưởng là cao đẹp mà hoá ra lại tầm thường. Rồi loanh quanh đấu đá sát hại lẫn nhau trong mảnh đất hình chữ S ấy, để một ngày kia tiếng súng từ tàu chiến Tây Dương phá tan tất cả, đè tất cả dưới sự cai trị của nước Pháp, mẫu quốc vĩ đại.

[1]. Ngoài bờ đông là mặt trời, Trường An.



Review khác về sách này 1
Ngoài Bờ Đông Là Mặt Trời (Đông Biên Nhật Xuất) - Trường AnCuốn sách này rất dày nhưng thực ra có hơn 300 trang, mình đọc trong vòng 1 ngày.Về hình thức thì không thể yêu thương nổi do giấy xốp vàn... chi tiết