Giết Con Chim Nhại
by Harper Lee
29 reviews
Có 59 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Giết Con Chim Nhại

Khánh Ngân Bùi đã review
review bởi https://www.goodreads.com/review/show/1307229613

Lại một cuốn sách nữa người ta khen hay quá xá hay còn tôi thì chẳng ấn tượng mấy.

Sau "Anna and the French kiss", "The fault in our stars", "The book thief" và "Eleanor & Park" thì đây là lần thứ 5 tôi đọc một cuốn sách có thể coi là thuộc hàng kinh điển của thể loại mà nó thuộc về, với rating cao ngất ngưởng (4.23, mà trên 4.0 thì coi như là sách tuyệt hay rồi) mà lại chẳng thấy nó thực sự xứng đáng với rating và sự tung hô như vậy chút nào. Lúc mới shelf cuốn này, kéo xuống xem friends' reviews thấy ai cũng cho nó 4 sao, 5 sao (và đa số là 5 sao) khiến tôi cũng ham hở hy vọng thể nào cuốn này cũng xuất sắc và mind-blowing lắm đây. Ai ngờ...

Vấn đề lớn nhất mà tôi gặp phải đối với cuốn sách này, đó là ngôi kể chuyện. Việc trao lời kể chuyện cho Scout - con gái của nhân vật luật sư Atticus - khiến tôi có sự liên hệ với một tác phẩm nữa cũng dùng lời kể của người con để phác họa câu chuyện của gia đình, đó là cuốn tiểu thuyết "Bà mụ" ("Midwives") của Chris Bohjalian. Chỉ khác là ở "Bà mụ" thì mẹ của người kể chuyện không phải là luật sư đi bào chữa cho người khác bị hàm oan, mà chính bà là người bị hàm oan và phải trải qua quá trình kiện tụng với tư cách là một bị cáo. Nhưng nếu ở "Bà mụ", việc quyết định trao ngôi kể chuyện vào tay cô bé Connie, con gái của bà mụ Sybil, nhân vật chính, chứng tỏ rằng đó là một quyết định cực kỳ đúng đắn, khi nó vừa thể hiện được cái nhìn và cuộc sống của một cô bé tuổi teen với những lo lắng bình thường của lứa tuổi, vừa bộc lộ được những suy nghĩ, tâm tư và cảm nhận của chính nhân vật đó giữa bối cảnh bi kịch của gia đình, tất cả hòa quyện lại và gắn chặt với nhau tạo thành một tổng thể tuyệt vời và hoàn chỉnh, thì ở "Giết con chim nhại", việc để cô bé Scout kể chuyện từ đầu đến cuối khiến cho tôi có cảm giác câu chuyện cứ xoay mòng mòng và thật sự chẳng đi đến đâu.

Hơn phân nửa cuốn sách là nói về những hoạt động thường ngày, việc kết bạn, chơi đùa của trẻ con (dĩ nhiên song hành với những hoạt động này là những bài học ý nhị từ người cha được lồng vào khá tinh tế, một trong những điểm sáng hiếm hoi ở cuốn sách này mà tôi cảm nhận được và yêu thích). Trước khi đọc cuốn sách này, tôi đã biết nó viết về nạn phân biệt chủng tộc, về một vị luật sư người da trắng phải vượt lên trên tất cả những dị nghị, đàm tiếu của mọi người để bào chữa cho một thanh niên da đen bị kết án cưỡng hiếp một phụ nữ da trắng. Và có lẽ kết hợp với những gì mà rating cùng lời nhận xét, khen tặng, tung hô của mọi người, tôi đã hy vọng mình sẽ đọc được một cái gì đó ấn tượng hơn, sâu sắc hơn, dữ dội, mãnh liệt hơn về nạn phân biệt chủng tộc, về quá trình điều tra và xét xử Tom Robinson hơn là chỉ đọc về việc vui chơi, học tập, sinh hoạt và cảm nghĩ của những đứa trẻ. Biểu hiện của nạn phân biệt chủng tộc trong cuốn sách này cũng không thật sự ghê gớm, dữ dội như tôi đã từng mong đợi - chỉ là cụm từ "bọn mọi đen" được lặp đi lặp lại nhiều lần. Ngay cả những trường đoạn cần sự thể hiện rõ ràng, kịch liệt và mãnh liệt hơn, như khi những bọn người da trắng gặp và gây khó dễ cho Bố Atticus trong việc bào chữa và bảo vệ cho bị cáo Tom Robinson, thì đáng tiếc thay, lại bị lu mờ và trở nên khó hiểu thông qua lời kể của cô bé Scout. Có lẽ do ngôi kể thuộc về một đứa trẻ mới chừng 10 tuổi, chưa hiểu biết gì nhiều về cuộc sống và những trò xấu xa mà con người có thể làm với nhau vì những mục đích ích kỷ, cực đoan mà tác giả không thể thể hiện trọn vẹn những gì thực sự diễn ra trong cái gọi là nạn phân biệt chủng tộc ở nước Mỹ thời đó.

Tuy phần trước khi bước vào phiên xử án đa phần xoay quanh việc học, việc chơi của Scout cùng anh trai mình và người bạn Dill, thế nhưng nó vẫn có một số chi tiết khiến tôi cảm thấy thích thú (và đã từng hy vọng từ chi tiết này câu chuyện sẽ bước đến một cao trào mới, thế nhưng sự thực không phải vậy...). Ví dụ như chi tiết Jem chạy trốn khỏi nhà Boo Radley và bị vướng lại cái quần, hay khi Jem đi phá hoại ruộng hoa đỗ quyên của bà Dubose và bị bà "trả thù" bằng cách bắt cậu bé đến đọc truyện cho bà mỗi ngày ^^ Và rồi cuối cùng điều tôi mong chờ được đọc cũng đã đến: đoạn xử án. Ôi thôi hay tuyệt vời, và là một trong hai điểm sáng lung linh rực rỡ nhất của cuốn tiểu thuyết này (nếu không nhờ nó thì chắc đã cho cuốn này 2 sao). Nhân vật bố Atticus ở những phần đầu có vẻ được khắc họa chưa nổi bật lắm, với chỉ những câu nói dạy con rất ý nhị và khả năng bắn súng thiện xạ, thì ở phần xử án, ông đã hoàn toàn thăng hoa để trở thành một nhân vật chủ chốt của cả cuốn tiểu thuyết (nam tài tử nổi tiếng người Mỹ Gregory Peck đã đoạt giải Oscar cho vai diễn Atticus trong bộ phim dựng từ cuốn tiểu thuyết này ^^).

Điểm sáng tiếp theo và cũng là cuối cùng của "Giết con chim nhại", đối với tôi, đó là hệ thống nhân vật và cách mà tác giả Harper Lee xây dựng hình ảnh nhân vật. Đó là một cô bé Scout có phần hoang dại, không thích bị gò bó, thích tự do làm điều mình muốn, khá mạnh mẽ và hầu như chỉ sợ mỗi Bố Atticus của mình :D Đối lập một cách hoàn hảo với nhân vật Scout là bà bác Alexandra - điển hình của một bà bác già, quá truyền thống, thích uốn nắn người khác và phân biệt chủng tộc rõ nét. Bên cạnh đó, nhân vật Jem - anh trai của Scout - cũng là một cậu bé thú vị, và cùng với Dill, cả ba đã làm nên hình ảnh những đứa trẻ tuy còn bé nhưng đã biết đấu tranh, dù chỉ là đấu tranh bằng miệng, cho những gì chúng tin tưởng; đã biết thế nào là đúng, sai trong cái thế giới mà người da đen ở miền Nam nước Mỹ vẫn còn bị xem như những kẻ dơ bẩn, xấu xa, không đáng tôn trọng; đã biết ủng hộ cho công bằng, lẽ phải, và mặc dù lẽ phải ấy cuối cùng không thể trở thành hiện thực, khi Tom Robinson vẫn bị kết án bởi bồi thẩm đoàn đã bị ảnh hưởng quá nhiều bởi tư tưởng bài xích người da đen. Thế nhưng, như cô Maudie Walker đã nói, sự thật là vụ án của Tom Robinson khiến bồi thẩm đoàn mất đến 1 tiếng đồng hồ suy xét rồi mới đưa ra quyết định, đã tạo nên một bước tiến, tuy nhỏ nhưng chắc chắn, về phía một nước Mỹ rồi đây sẽ không còn nạn phân biệt chủng tộc, một nước Mỹ công bằng hơn, bình đẳng hơn cho tất cả mọi người, bất chấp màu da.

https://www.goodreads.com/review/show/1307229613


Review khác về sách này 28
Harper Lee, nhà văn người Alabama, xuất bản cuốn tiểu thuyết khi bà mới 34 tuổi. Mình vốn rất thích bà. Cuốn sách trở thành best-seller hàng tháng trời và hái về cho tác giả giải thưởng danh giá Pu... chi tiết
Vài tháng trước tình cờ đọc báo thấy "Giết con chim nhại" là cuốn sách gối đầu giường của Taylor Swift - thần tượng của mình. Thế là tức tốc đi một ngay một cuốn về đọc để hiểu vì sao nó lại là ngu... chi tiết
Nếu ai đã từng tìm hiểu về nước Mỹ thì chắc hẳn không thể không biết tới nạn phân biệt chủng tộc. Đây phải nói là một vết nhơ trong lịch sử nước Mỹ. Và cuốn sách "Giết con chim nhại" đã viết về vấn... chi tiết
Mình đã từng đọc đâu đó rằng, nếu muốn tóm tắt lịch sử hơn hai trăm năm của nước Mỹ bằng một câu duy nhất thì câu đó phải là: "Người nhập cư ghét người nhập cư". Khoan chưa bàn đến chính trị (phức ... chi tiết
GIẾT CON CHIM NHẠI - MỘT CUỐN SÁCH ĐẦY NHÂN VĂN"Giết con chim nhại" của Harper Lee có lẽ đã quá nổi tiếng trên thế giới rồi, thuộc loại bán chạy nhất với hơn 10 triệu bản. Truyện cũng đã dành được ... chi tiết
Nước Mỹ là nơi mang nặng vấn đề phân biệt chủng tộc nhất trên thế giới, cũng từ đây đã cho ra đời không biết bao nhiêu tác phẩm văn học và những bộ phim nói về nạn phân biệt chủng tộc. Nhưng khác v... chi tiết
Chắc hẳn nếu bạn chưa đọc thì cũng đã nghe tên cuốn sách ''Giết con chim nhại '' của tác giả Harper Lee, bởi vì nó là một trong những cuốn sách kinh điển của nền văn học Mỹ.Câu chuyện xoay quanh cu... chi tiết
📖 Review sách văn học nước ngoài Giết con chim nhại“Con không bao giờ thực sự hiểu được một người nếu không xem xét mọi việc từ quan điểm của người đó, tức là sống và cư xử y như anh ta.” là lời củ... chi tiết
Tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy “Giết con chim nhại” cực kỳ dễ đọc, đồng thời truyền tải một thông điệp sâu sắc với nhiều tầng ý nghĩa khác nhau, không chỉ về định kiến mà còn về việc dũng cảm đứng ... chi tiết
Giết con chim nhại vốn đã quá nổi tiếng đối với những người yêu sách bởi tính nhân văn của nó cũng như nội dung hấp dẫn người đọc. Nội dung quyển sách nói về nạn phân biệt chủng tộc đối với người d... chi tiết