Và Khi Tro Bụi
by Đoàn Minh Phượng
5 reviews
Có 6 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Và Khi Tro Bụi

HuyenTrang Pham đã review

Nhân vật chính của " Và khi tro bụi" là một cô gái Việt Nam sống ở nước ngoài. Cô từng tâm sự “ Tôi đến đây từ một miền đất tôi không biết. Tôi mồ côi, không có quá khứ, tình yêu, ước mơ, tôi không có một cái tên, chân dung hay linh hồn. Tôi là một gian nhà trống. Tôi không bị chứng mất trí nhớ nhưng tôi không có gì để nhớ”. Chính vì vậy, cái chết đột ngột của chồng đã cuốn phăng đi tất cả những ý nghĩa của cuộc đời cô. Cô tự sắp xếp cho mình một cuộc hành trình đi đến cái chết sau ba tháng nữa. Cô lên tàu đi về những nơi vô định...

Rồi cô bị cuốn vào câu chuyện thương tâm của một gia đình xa lạ. Mong ước có thể làm được một điều ý nghĩa cho họ, cô đã lao vào cuộc sống của họ như một con thiêu thân để đi tìm sự thật. Nhưng, cuộc đời lại là dòng sông đầy khúc quanh mà ta không thể nào biết hết được những dòng chảy ngầm chứa đựng ngàn vạn ngóc ngách li ti của nó. Tất cả những nhân vật trong câu chuyện kia đều không muốn biết cái sự thật mà mất bao công sức cô mới có thể tìm ra.

Nhưng trong lúc thâm nhập vào cuộc đời của những người xa lạ đó, cô đã nhận thấy một phần cuộc đời mình. Đó là phần kí ức về quê hương và gia đình mà bao năm qua cô không đủ dũng cảm để đối mặt. Trong trạng thái mơ màng khi đã uống thuốc an thần để đi đến cái chết, ký ức của cô về cuộc thảm sát ở Việt Nam sống lại. Đó cái chết của mẹ cô dưới làn đại bác, là tiếng gọi “An ơi!” yếu ớt của đứa em gái mới chỉ ba tuổi mà cô đã bỏ lại. Tất cả trở thành động lực để cô khao khát được sống…

Tôi thấy nhiều người khi đọc cuốn sách này đều nói rằng An chết. Nhưng cái kết mở của truyện khiến tôi tin rằng An được cứu sống. Nhất định cô sẽ sống để tìm về quê hương của mình giống như lời thơ của Henry Vaughan mà tác giả Đoàn Minh Phượng đã trích dẫn ở trang đầu cuốn sách:

“Và khi tro bụi rơi về

Trong thinh lặng đó, cận kề quê hương”

Suy cho cùng, mỗi chúng ta đều là những kẻ cô đơn trong thế giới này. Chỉ có những người ruột thịt, quê hương thân yêu mới là sợi dây ràng buộc ta với cuộc đời. Họ chính là điểm tựa của ta. Cái triết lý tưởng như rất đơn giản ấy vậy mà lại rất ít người trong chúng ta thấm được.

Con người sống phải có điểm tựa. Chúng ta không thể sống được cuộc đời của người khác, càng không thể thay đổi hoặc lãng quên quá khứ. Hãy trân trọng hiện tại và những người thân yêu của ta. Tại sao lại cần phải hiểu cái chết rồi mới muốn sống – như An?



Review khác về sách này 4
VÀ KHI TRO BỤI- ĐOÀN MINH PHƯỢNGVà khi tro bụi rơi về,Trong thinh lặng đó, cận kề quê hương. ( Henry Vaughan)Một tác phẩm buồn xoay quanh một người phụ nữ đang trốn chạy cái chết của người khác, mộ... chi tiết
Và Khi Tro Bụi - Đoàn Minh PhượngQuyển sách mở đầu như một bộ phim indie tham vọng, cũng đầy triển vọng và kết thúc như một quyển truyện tranh cho con nít, thất bại một cách đáng tiếc. Nhưng kỳ lạ,... chi tiết
"Và khi tro bụi" mở đầu bằng một cái chết, tro bụi là của người đã chết, nỗi ám ảnh tìm kiếm bản thể của nhân vật chính là bởi sự chết, chọn lựa xung quanh việc tìm kiếm cái chết, kết thúc dường nh... chi tiết
Và Khi Tro Bụi là một cuốn sách đọc chậm cũng không đúng, mà đọc nhanh thì cũng chẳng phải. Tôi cảm thấy mạch truyện tựa như nhịp đập của con tim. Có lúc nó nhanh, đôi lúc nó chậm và cũng có lúc mu... chi tiết