Trịnh Công Sơn Và Cây Đàn Lya Của Hoàng Tử Bé
by Hoàng Phủ Ngọc Tường
1 reviews
Có 1 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Trịnh Công Sơn Và Cây Đàn Lya Của Hoàng Tử Bé

HuyenTrang Pham đã review

Hoàng Phủ Ngọc Tường là một trong những người bạn thân thiết nhất đời của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Vậy nên không có gì là khó hiểu khi ông viết tặng tri kỷ của mình cuốn sách này đúng dịp 4 năm ngày Trịnh rời cõi tạm (sách do nhà xuất bản trẻ ấn hành năm 2005).

Thiên bút ký gồm 3 chương, được đặt tên theo các bài hát nổi tiếng của Trịnh Công Sơn:

1. Dấu chân địa đàng,

2. Tuổi đá buồn

3. Để gió cuốn đi.

Mỗi chương sách lại có những đề từ nhỏ như những bài bút ký riêng biệt.

Đặc biệt, trong tập sách còn có những bức tranh, ký họa, ảnh tư liệu rất quý của những người bạn thân thiết khác với Trịnh như họa sĩ Đinh Cường, Đặng Tiến, H.P.N.T về Trịnh Công Sơn với bạn bè trong nước và ở nước ngoài lần đầu tiên được công bố.

Cuốn sách sẽ cho ta một cái nhìn toàn diện hơn về cố nhạc sĩ. Từ những năm tháng ấu thơ đến tuổi trưởng thành, những ngày dạy học tại B'lao (Bảo Lộc),những năm tháng trốn lính hết Huế đến Sài Gòn, những nghi ngại đến từ hai phía và con người Trịnh Công Sơn trong những năm tháng hòa bình.

" Trịnh Công Sơn đã cho rằng mọi cái ở đời đều là phù phiếm, như ta đã thấy. Anh không tích lũy một chút của cải vật chất nào cho riêng mình cả. Rốt cuộc, như một vật thể không bị hòa tan trong lịch sử, chính là tên tuổi của anh. Khi tôi mới rời Huế ra đi vào năm 1966, tên tuổi của Trịnh Công Sơn mới bắt đầu bằng những nét chữ mờ nhạt. Nhưng khi tôi trở lại Huế, vừa đúng với sự kiện năm 1975, tên tuổi của Trịnh Công Sơn đã vang dậy hết thành phố này đến thành phố khác. Trịnh Công Sơn đã thành công rất nhanh kể từ mấy bài ở phố biển, nhanh đến độ lúc này tên tuổi Trịnh Công Sơn đã sáng chói khắp cả bầu trời âm nhạc miền Nam.

Nhạc của Trịnh Công Sơn tồn tại rất bền lâu, nhiều bài của thời kỳ đầu đến nay vẫn còn nổi tiếng. Qua một thời gian dài bị chính quyền Sài Gòn cấm đoán, nhạc của Trịnh Công Sơn vẫn đến được tay công chúng, bằng cách mỗi người tự chép riêng những bài hát yêu thích và lưu chuyển đến người khác. Như thể có một dòng sông ngầm vẫn trôi đi trong khi những dòng sông trên mặt đất đã bị tắc nghẽn. Điều đó chứng tỏ nội lực âm nhạc của Sơn, từ đó phát ra sức mạnh thúc đẩy sự luân lưu giữa cuộc đời. Theo công bố của Đài phát thanh Sài Gòn nghe được ở chiến khu, thì năm 1966 Trịnh Công Sơn là nhạc sĩ được quần chúng hâm mộ nhiều nhất".