Quán Gió
by Ngọc Giao
3 reviews

Review sách Quán Gió

HuyenTrang Pham đã review

Quán gió là một cuốn tiểu thuyết buồn, từ trang đầu đến trang cuối, từ nhân vật chính đến nhân vật phụ. Tất cả đềunổi trôi, đau đớn trong cơn sóng gió của lịch sử đất nước.

Quán nằm trên một bờ sông, dưới một gốc đa hút gió. Ba mẹ con trong một gia đình quan lại phong kiến hết thời bấu víu vào quán bún riêu, leo lắt qua ngày. Họ phải tập quên cái cuộc sống vương giả xưa kia để đối mặt với hiện thực tàn khốc, vậy mà vẫn không trốn chạy nổi truân chuyên.

Bi kịch cứ từ từ ập vào họ, như một cơn sóng, hết lớp này đến lớp khác. Người mẹ vì đa đoan mà phận số lận đận, nổi nênh. Người con lớn thì sống với hận thù, đi theo lý tưởng cách mạng nhưng thực chất vẫn không vượt thoát nổi bi kịch. Cô con gái xinh đẹp, giàu cảm thông, nhân hậu nhưng lại không đủ cương quyết để tự định đoạt số phận của mình. Đứa em út trót quen với xa hoa từ nhỏ nên lầm lạc, dâm dục, quan hệcả với người dì ghẻ...

Từng ấy con người cộng thêm với số phận cũng chẳng kém bi thương của các nhân vật phụ đã giúp ta hình dung một phần lịch sử đất nước những năm sau Cách mạng tháng Tám 1945. Chưa cuốn sách nào khiến tôi dành lòng thương cảm cho tất cả các nhân vật như Quán gió. Dù ít dù nhiều, họ cũng đáng thương hơn là đáng giận, đáng ghét.

Điều an ủi duy nhất là chút tình bé mọn của những người xóm giềng dành cho nhau nơi quán gió; sự thấu hiểu, cảm thông của ông chú già dành cho Trâm- đứa cháu dâu tội nghiệp và bất hạnh của ông. Không nhiều nhưng nó cũng giúp cho lòng ta bớt cô quạnh khi khép lại trang sách...

Tôi thích văn chương Ngọc Giao trong cuốn sách này. Lời văn buồn nhưng mượt mà và đầy tình cảm. Có lẽ nào vì sự bất đồng về quan điểm chính trị của những đứa con trong gia đình này mà cuốn sách bị chìm nghỉm đi trong dòng chảy văn chương và lịch sử? Tôi nhớ lắm cái câu nói của Trâm " Cách mạng đã như cơn nước lũ, người ta vui say quá để không cần nhận thấy rằng: giúp cho cách mạng thành công đã có bao nhiêu máu, bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu hơi thở thoi thóp, bao nhiêu tấm lòng giãy giụa chịu chìm khuất, chịu nhục nhã, chịu khinh bỉ... Tại sao nghĩ rằng dăm ba bàn tay yếu sẽ có thể kiêu căng xây dựng một thiên đường"...

Tôi sẽ tìm đọc thêm các cuốn sách khác của Ngọc Giao, chắc chắn!



Review khác về sách này 2
QUÁN GIÓ - NGỌC GIAOGia môn bất hạnh.Đó là tất cả những gì mà bạn có thể thấy trong Quán Gió. Nhưng không hẳn cả cuốn sách chỉ cần gói gọn trong 4 từ ấy. Bởi cái gia môn ngập tràn sự bất hạnh đến đ... chi tiết
Chiến tranh với những mảnh đời nổi trôi, lênh đênh, không biết bám víu bào đâu, với những thân phận đớn đau, ly biệt có khi lịch sử thường dễ làm mờ đi. Nhưng "Quán gió" của Ngọc Giao đã nhìn thấu ... chi tiết