Mãi Mãi Tuổi Hai Mươi
by updating
1 reviews

Review sách Mãi Mãi Tuổi Hai Mươi

HuyenTrang Pham đã review

Mình ít đọc những cuốn sách được xuất bản từ nhật ký, nhưng "Mãi mãi tuổi hai mươi" là một trường hợp đặc biệt. Cuốn sách gắn liền với tuổi học trò của mình, được viết bởi một chàng trai rất giỏi văn (Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc từng được giải nhất văn toàn miền Bắc năm học 1969-1970). Thế nên nó đã ảnh hưởng đến giọng văn mình khá nhiều. Thuở ấy ít sách mà, nên có cuốn nào là ngấu nghiến đến thuộc lòng. So với "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" - cuốn sách được xuất bản cùng thời thì mình thích cuốn này hơn dù biết chất hiện thực trong cuốn nhật ký của bác sĩ Trâm sẽ nhiều hơn, nhưng cảm tính mà, biết sao được.

Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952- bằng tuổi bố mình, thế nhưng hy sinh khi mới chỉ tròn 20 tuổi, vậy nên mình xin phép gọi bằng anh- để đúng với nhan đề "Mãi mãi tuổi hai mươi" ấy.

Từng trang văn chất chứa tâm sự của chàng trai trẻ trên con đường ra trận. Đó làniềm vui lên đường phới phới tin yêu nhưng cũng không ít khi buồn nản, chán chường... Song tình yêu, niềm tin vẫn là nốt chủ đạo trong tâm hồn anh, chàng thanh niên Hà Nội Nguyễn Văn Thạc còn dành phần lớn tâm tư của mình cho người mà mình yêu dấu.

Hình ảnh Phạm Thị Như Anh – người con gái anh yêu xuyên suốt cuốn nhật ký. Nhiều khi người đọc có cảm tưởng, anh đang trò chuyện cùng Như Anh, viết cho Như Anh.

Hình ảnh cô gái ấy luôn song hành cùng anh cả khi buồn vui, khi đau khổ, nâng anh dậy và tiếp sức cho anh nuôi sống lý tưởng, ước mơ vào lời vẫy gọi thiết tha của ngày về. Tình cảm trong sáng, thuần khiết đó đã tạo nên một khoảng trời dịu dàng, bình yên đầy lãng mạn trong cuốn nhật ký....

Bài thơ "Màu tím hoa mua" Thạc viết tặng như anh đến giờ mình vẫn thuộc. Nhớ hồi đó tập san "Văn học và tuổi trẻ" có cho bạn đọc bình thơ và bài viết của mình đã được chọn đăng. Giờ chẳng nhớ hồi ấy bình thế nào nữa, báo thì cũng đánh mất rồi, chỉ bài thơ là còn vang mãi trong tâm tưởng:

" Cứ mỗi lần hành quân qua đây

Lòng tôi lại nhớ em da diết

Màu tím hoa mua chẳng phải chưa hề biết

Nhưng đến giờ tôi mới hiểu màu hoa

Chẳng giấu lòng, chẳng phải giấu lòng ta

Tôi biết cô gái nào chẳng khóc

Khi đưa tiễn người con trai thân nhất

Hoa tím chín chiều nói hộ với lòng anh.

Không dừng lại đâu giữa đất nước mông mênh.

Tôi cúi xuống với cành hoa lặng lẽ

Màu hoa tím chưa bao giờ tím thế

Cánh mỏng cánh mềm mát ngón tay ta.

Những điều lớn lao trên đất nước bao la

Vẫn không quên niềm riêng nhỏ nhất

Chung thuỷ nhất là mối tình của đất

Mỗi màu hoa đều thấm đượm tình người.

Tôi đã đi rất xa em rồi

Chẳng dễ về thăm em trong phố nhỏ

E ấp cánh hoa mua vào trong sổ

Tím lòng mình và tím cả lòng em.

Đường tôi hành quân trong đêm

Hoa đã lẫn vào màu trời tím biếc

Có nhìn thấy hoa đâu mà tôi vẫn biết

Hoa mùa hè nhuộm tím cả trời mây.

Em ở đâu rồi, Bâng khuâng kẽ tay

Tháng 5, tháng 5 hẹn về thăm vườn nhỏ

Câu thơ chép tay nôn nao ý nghĩ

Hoa tím chẳng lắm lời như những dòng thơ.

Tiếng hát ai đằng sau bâng quơ

Tôi ngoái lại chào hoa lần nữa

Rừng vắng lặng... mà tôi cứ ngỡ

Có đôi bạn nào mới đón đưa nhau".