Review sách Gió Và Tình Yêu Thổi Trên Đất Nước Tôi

HuyenTrang Pham đã review

Tôi biết đến Lưu Quang Vũ với danh xưng là kịch gia trước khi là nhà thơ. Thuở nhỏ, say mê giọng thơ tràn đầy dịu dàng, nữ tính của Xuân Quỳnh và chỉ lờ mờ biết bà có chồng là nhà viết kịch Lưu Quang Vũ, vậy thôi. Sau này, lần đầu tiên nghe thầy đọc thơ Lưu Quang Vũ, tôi đã thích luôn bài “Nơi ấy”:

“ Ở nơi ấy có một đồi mua tím

Có con đường đất mịn mát chân đi

Ở nơi ấy có một rừng bưởi chín

Có người em bé nhỏ ngóng ta về.

Tia nắng hạ sáng bừng trên lá cọ

Chim chào mào ăn hạt dẻ mùa thu

Rơm khô ủ những quả hồng chín đỏ

Ngọn gió chiều, hoa sở trắng như mưa.

Ở nơi ấy, suối thành sông mùa lũ

Xuyên qua rừng, ngập ướt cả bờ lau

Đèn nhựa trám tinh mơ em nhóm lửa

Sương mịt mù trước cửa, thấy em đâu.

Gương mặt ấy, nụ cười bên lửa thắm

Quả doi rừng trong nón để phần nhau

Ở nơi ấy vị măng vầu chẳng đắng

Củ sắn lùi ống nứa vẫn thơm lâu.

Hoa chẳng sớm và trái không quá muộn

Xuân không nhanh và đông chẳng kéo dài

Mỗi khóm lá một hương rừng bí mật

Nắng dong vàng thung lũng tiếng ong bay.

Tôi đã đi bao đường xa tít tắp

Bao mùa đông mùa hạ đã trôi qua

Bao cửa bể, xóm thôn, thành phố rộng

Một vùng quê nơi ấy ngỡ phai nhoà.

Nếu em biết những gì tôi đã sống

Những buồn vui tôi đã có trong đời

Nếu em biết bây giờ tôi khác lắm

Buổi cùng em kiếm củi ven đồi?

Người ta bảo: cả em giờ cũng khác

Đã con bồng, con dắt, nhớ chi tôi...

Có sao đâu: trái mùa thu vẫn thắm

Mây mùa thu vẫn trắng những chân trời.

Nếu em biết rằng tôi, tôi vẫn nhớ

Vẫn là con suối lũ của rừng xưa

Con tu hú dưới lùm hoa chuối đỏ

Ngọn lửa hồng em ủ giữa chiều mưa?

Vẫn nguyên vẹn những hoa rừng thơ dại

Đã dạy tôi biết chia ngọt sẻ bùi

Vầng trăng lớn mọc lên từ phía ấy

Ngọn gió rừng vẫn thổi giữa hồn tôi.”

Xin lỗi vì tôi không thể chọn ra một vài khổ thơ tôi thích nhất, vì thực sự là tôi thích cả bài. Những lời thơ ấy đã ướp hương những mộng mơ khi tôi mới là cô sinh viên năm nhất để rồi đến bây giờ, Lưu Quang Vũ trở thành một trong những nhà thơ Việt Nam mà tôi yêu mến nhất.

Thơ Lưu Quang Vũ là giọng thơ thế sự. Đọc thơ ông, chúng ta sẽ hình dung ra cả một thời kỳ lịch sử của đất nước, những biến chuyển trong nhận thức của một trí thức tài hoa trong giai đoạn đất nước chiến tranh cũng như thời hậu chiến. Đọc thơ ông, sẽ thấy rõ rệt đó là một người có trái tim đa cảm, tinh tế. Yêu đất nước cũng như con người bằng một tình yêu nồng nàn, tha thiết. Thật may mắn vì tập thơ này có hầu hết các bài thơ nổi tiếng nhất của ông.

Tôi hay lang thang trên các fanpage sách. Ở đó, tôi rất hay bắt gặp những trích dẫn thơ Lưu Quang Vũ, kể như:

“Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa

Tại sao cây táo lại nở hoa

Sao rãnh nước trong veo đến thế”

Hay “Bởi chúng ta còn rất nhiều đường để đi

Nhiều việc phải làm, nhiều biển xa phải tới”…

Và tôi nhận ra, tính triết lý trong thơ Lưu Quang Vũ rất cao, tuy rằng những điều ấy được ông viết ra vô cùng tự nhiên, gần gũi.

Trót yêu mến ông nên tôi cũng bỏ không ít thời gian tìm hiểu về đời tư. Có điều, trái với nhiều người khi biết ông đa tình đến vậy thường sẽ không thích nữa. Tôi lại thuộc dạng ngược lại. Người như ông phải yêu nhiều thì mới viết hay được. Ai chưa biết nhiều về ông có thể lên web: vtv.vn gõ video “Người thuộc về mây trắng” để xem nhé!



Review khác về sách này 1
Sau Bùi Giáng, Trần Dần, Nguyễn Bính... có nên tiếp tục yêu thêm Lưu Quang Vũ nữa không ? Biết đến thơ ông rất trễ, khi đầu đã đầy sạn, và cơm áo gạo tiền đã khiến cho não khô cằn rồi, những tưởng ... chi tiết