Ngồi Khóc Trên Cây: Truyện Dài
by Nguyễn Nhật Ánh
4 reviews
Có 2 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Ngồi Khóc Trên Cây: Truyện Dài

Hiền Vũ (Janie) đã review

Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh

Không biết mọi người thế nào chứ tuổi thơ của mình ngoài Dế mèn phiêu lưu ký, Mít đặc và các bạn thì truyện của Nguyễn Nhật Ánh là một mảng màu k thể thiếu. Đặc biệt là dân 8x, 9x, thế hệ gần kề với thời đại bùng nổ công nghệ số và internet, hầu như đối với họ, văn NNA đã là một thương hiệu. Nghe sang sang thế thôi, chứ hồi đó mỗi quyển truyện rẻ bèo à, có 5-7k/cuốn nên thành ra vẫn nhịn tiền ăn sáng để mua đc. Có lẽ vì thế nên truyện của NNA dễ dàng xuất hiện ở thư viện, trong cặp sách của bạn cùng lớp, tủ sách của nhà trường chăng?

Mặc dù mình nhận thấy có 2 luồng ý kiến khác nhau: một bên thích đọc và sưu tầm truyện của ông, bên còn lại chỉ đọc để biết chứ k hẳn là thích. Nhưng thôi, nào có nhà văn nào chinh phục đc hết toàn bộ độc giả đâu, mình thích thì mình cứ đọc thôi, có hề gì, nhỉ?

Hồi bé mình là đứa vô cùng hướng nội, và cái sự hướng nội đấy lan đến tận năm nhất đại học, suốt ngày chỉ ngồi nhà đọc truyện, xem phim chưởng qua ngày :))) và đặc biệt thích đi thư viện. Hồi lớp 6 đã năn nỉ ỉ ôi mẹ làm cho cái thẻ thư viện, vì phải có chữ ký bảo lãnh của phụ huynh mới đc làm thẻ cơ :))) và nếu mình nhớ k nhầm thì mình tiếp xúc với văn NNA từ hồi đó. Quyển đầu tiên chắc là Quán gò đi lên, sau đó thấy hay nên tiếp tục mượn các quyển khác về đọc dần. Mãi đến khoảng thời gian nghỉ ngơi giữa lúc thi xong đại học, chờ điểm thì mới đọc bộ Kính vạn hoa. Xog đầu năm nhất thay vì đi làm quen các bạn thì mình lại ngồi đọc truyện say sưa, ok nghe hơi weird đúng k, nhưng mình hồi đó là thế đấy :)))

K biết vì sao nhưng hồi trc khi dân tình điên đảo với Bộ tứ TKKG và Kính vạn hoa thì mình lại k hợp với kiểu truyện dài xog cả nhóm bạn trải qua n chuyện như vậy, thế nên dù đã đọc hết Kính vạn hoa nhưng mình k hề có ý định sưu tầm vì vẫn thích những tập truyện ngắn NNA hơn.

Như NNA từng nói: "Tuổi thơ đối với tôi là cả một thế giới đầy ám ảnh. Tôi luôn luôn bắt gặp mình thổn thức khi nhớ về những ngày thơ ấu. Ấy là khi tôi nhận ra mình đã ở quá xa sân ga tuổi nhỏ. Và tôi viết những cuốn sách để kéo chúng gần lại". Quả đúng như thế, cho đến thời điểm này, phải thú thật là mình vẫn chưa đọc hết tất cả truyện ngắn lẫn tản văn của ông. Khoảng 1-2 năm trở lại đây mình đọc kha khá truyện ngắn NNA, đọc nhiều thành ra thấy hơi nhàm, vì motip truyện thường hay giống nhau.

Vài tháng rồi đọc chủ yếu tiểu thuyết Nhật, hôm nay mới giở Ngồi khóc trên cây ra đọc, chợt cảm thấy tuổi thơ và những kỉ niệm ùa về...

Quyển này NNA chơi trò zic zac, tự thấy ngược tâm nam chính vãi đạn. Chuyện kể rằng chàng nghỉ hè về quê chơi và quen được cô bạn hàng xóm kém mình 4 tuổi. Hai đứa quen r rủ nhau vào rừng chơi, trú mưa trong bụi chuối, vượt thác các thứ các thứ, sau đó hai đứa thương nhau. Đến ngày nam chính về nhà học tiếp thì bà cô cho đứa con bắn tin động trời là nam chính và nữ chính là anh em họ. Cẩu huyết vãi lúa chưa? Nam chính nghe xog thiếu nước kêu cái qq gì vại, nhưng vì là nam chính nên a chỉ đau khổ vật vã trong 3 năm thôi... Rồi sau đó...

Sau đó ra sao á? Đọc truyện đi các bạn nhé! Đọc để cảm nhận nó hay gấp vạn lần cái tình cảm hèn mọn của Ngạn trong Mắt biếc. Ngồi khóc trên cây mình được một bạn giới thiệu từ 2 năm trc, năm nay mới mở ra đọc và dù đọc sau nhưng e nó xứng đáng đc nằm trong top list NNA của mình. Các bạn cũng đọc thử nhé!



Review khác về sách này 3
Nói về cuốn này, theo mình khá hay và đáng đọc trong tất cả các tác phẩm của bác Ánh.Chuyện có nhiều tình huống khá bất ngờ, cách xây dựng nhân vật và cốt truyện của bác Ánh trong cuốn này thì quá... chi tiết
Nguyễn Nhật Ánh là một nhà văn mà tôi rất yêu thích. Sách của ông thường hay viết về tình yêu trong sáng của tuổi học trò, mỗi cuốn sách của ông luôn mang lại những màu sắc khác nhau. Lúc thì nhẹ n... chi tiết
"Nồng nàn lên vớiCốc rượu trên tayXanh xanh lên vớiTrời cao ngàn ngàyDài nhanh lên vớiBé bổng chiều nay"Là một fan bự của bác Ánh từ thuở thiếu thời. Mình tự cảm thấy rằng truyện của bác Ánh luôn l... chi tiết