Marley và tôi
by John Grogan
1 reviews

Review sách Marley và tôi

Hang Nguyen đã review

Gửi đến những người bạn bốn chân của tôi.

Chưa bao giờ tôi cảm thấy nhớ các bạn như lúc này, Mực, Muốt, Min, Max, Milu, Mila , Milơ, Moon, Miu, Meo... và còn rất nhiều đứa mà khi trí nhớ hãy còn non nớt, tôi lỡ quên tên các bạn... Thật là một niềm hạnh phúc lớn lao khi tuổi thơ tôi được đóng dấu bằng vết tích của một đội quân bốn chân hùng hậu, tôi yêu các bạn nhiều lắm.

Cũng giống như Marley hay Gracie, các bạn đều là những người bạn tuyệt vời. Dù thi thoảng ( hoặc thường thường ), một vài ( chục ) đôi giày dép biến mất, những chiếc khăn được tạo hình * tơi tả *, những tập đề cương được sơ chế thành món tráng miệng, và áo quần thì bị biến thành nùi giẻ... Nhưng có hề gì, đấy là chuyện hiển nhiên mà mỗi một chú chó đều phải trải qua vài lần trong đời. * Gâu gâu *Gì chứ? Các bạn không tin tôi à? Xin thề đây không phải là lời an ủi, nhưng một chú chó chưa từng cắn phá đồ đạc thì nhất quyết không thể là chó được.

Với tôi, cuộc sống không bao giờ thật viên mãn nếu trong nhà thiếu một người bạn bốn chân. Khi bước chân bạn vang lên từ tận đầu ngõ, người bạn ấy sẽ chạy thật nhanh ra và ôm siết lấy bạn. Áo quần, cặp sách của bạn có thể bị bẩn, hoặc cào xước, nhưng có sao đâu nào! Bạn sẽ chẳng thể tìm thấy ở bất cứ người nào một nghi thức chào đón nồng nhiệt như thế. Đừng bao giờ cảm thấy phiền phức khi có một-cái-đuôi cứ tò tò sau bạn, từ nhà chính ra nhà sau, từ phòng ngủ ra phòng khách, từ vườn vào bếp...Cứ như một sự khao khát tình yêu vô bờ bến và có thể thỏa mãn chỉ bằng một cái ngoái nhìn, một cái xoa đầu, hoặc một chút vuốt ve. Thật sự mỗi lần nhìn vào ánh mắt chân thành ấy, tôi thấy hồn mình như bay lên, mềm nhũn cả người, và sẵn sàng vứt hết mọi việc để chơi đùa cùng những người bạn đáng yêu này.

Thế nhưng, tuổi đời của những chú chó thật ngắn ngủi. Những người bạn của tôi, lớn nhanh như thổi, và cũng mau chóng già đi. Sự li biệt đau lòng là điều khó tránh khỏi. Tuy nhiên, điều đáng phẫn nộ nhất là, rất ít những anh bạn của tôi được chết già. Tộ xư phường trộm chó đáng nguyền rủa!!!!!!!! huhuhuhu

Thật ra cuốn sách này nhắn gửi nhiều điều lắm, nhưng trọng tâm của tôi bị cuốn theo chó Marley mất rồi, nên bài này cũng không thể xem là rì viu được. Chỉ có thể nói, khi đọc cuốn sách này, bạn sẽ được chứng kiến một thứ tình cảm thuần khiết nhất, chung thủy nhất, và cũng cảm động nhất