Việt Nam Danh Tác - Việc Làng
by Ngô Tất Tố
1 reviews

Review sách Việt Nam Danh Tác - Việc Làng

Hana Hanhhan đã review
Tôi thích đọc những tác phẩm văn học xưa cũ, cả Tây, cả Tàu, cả Ta. Nhưng nếu phải chọn lựa tôi vẫn luôn thấy quý giá nhất là khi được đắm mình trong văn chương xứ nhà. Phần vì tôi là người Việt nên văn phong Việt đối với tôi vẫn là những gì gần gũi thân thương nhất. Phần còn lại là vì chỉ những nhà văn Việt mới đưa vào văn chương của họ cảnh sắc, con người cả làng quê lẫn đô thành vừa dung dị lại vừa mộc mạc như thể ta chỉ cần nhìn xung quanh là thấy được tất thảy những cảnh ấy vậy. Trong lớp nhà văn cũ tôi còn nhớ nhiều người khiến tôi ngao ngán khi còn đi học vì phải phân tích liên miên về từng từ từng câu họ viết. Ấy vậy mà khi cầm tác phẩm của họ trên tay tôi luôn không có cách nào bỏ xuống được. "Việc Làng" của Ngô Tất Tố là một tác phẩm của một tác giả như thế. Vì đây là một thiên phóng sự nên tác giả không đề cập đến cảm xúc cá nhân trong mỗi bài viết, nhưng chỉ riêng cách ông thuật lại sự thật đã khiến tôi không kìm được cảm xúc. Là uất ức thay những người nông dân quanh năm vất vả. Là mệt mỏi thay những gia đình bị cái gọi là "lệ làng" ép đến mức táng gia bại sản. Là đau đớn thay ông cụ không sợ chết mà chỉ thương cho con cháu sau khi mình chết có khi mất cả đời oằn lưng gánh món nợ cỗ bàn... Cả tập sách được dành để tả lại những ""hủ tục"" xưa cũ, những thứ đã giết chết không biết bao nhiêu con người khi xưa. Mà trung tâm của những hủ tục ấy là bữa cỗ ở đình làng. Người ta có trăm nghìn dịp để ăn cỗ, dù cho bữa cỗ đó khiến một gia đình táng gia bại sản, khiến một người chồng phải treo cổ tự tử, hay khiến những đứa trẻ phải đi ở đợ mà kiếm tiền người ta cũng chẳng quan tâm. Các cụ Lý, cụ Kỳ, cụ Cựu... các bậc quan làng chỉ cần biết họ có miếng có phần là đủ. Còn thì xoay sở ra làm sao nào có phải việc của họ. Lại nói, từ những nhà có chút của ăn của để đến những người nghèo khổ đến mức phải dỡ nhà lấy gỗ đi bán cũng có phần đáng trách. Họ không chỉ cam chịu mà đôi khi còn lấy làm hãnh diện khi cho làng được bữa cỗ linh đình. Dù cho tiền cỗ phải đi vay mượn. Dù cho tích cóp cả đời đều chỉ đủ dồn vào mâm cỗ ấy. Họ cam lòng và hạnh phúc khi được mấy lời đãi bôi khen cỗ sang hơn kẻ đó người kia. Sau cỗ niềm hãnh diện thoáng qua ấy không thể thay cơm cho họ ăn, cũng chẳng thể thay tấm chăn lúc gió lạnh. Nhưng cái suy nghĩ phải "có ngôi" ở làng, phải "nở mày nở mặt" một khi đã ăn sâu bám rễ trong đầu những con người khốn khổ đó đến mức giá có lấy con dao sắc lẻm của cái anh chuyên chặt gà làm cỗ cho làng chém cũng không đứt nổi. Họ ấy mà, những người dân xứ tôi, những người bị trói buộc sau lũy tre làng vừa đáng thương lại vừa đáng giận. Nhưng có khi chính họ với niềm vui sướng hân hoan vì nghĩ mình thế là cũng được làng trọng vọng, họ cũng chẳng nghĩ thế là khổ sở gì cho cam.
Loading 1