Kép Tư Bền
by Nguyễn Công Hoan
1 reviews

Review sách Kép Tư Bền

Hana Hanhhan đã review
Nguyễn Công Hoan với tôi là những cụm từ khá văn vẻ như "hiện thực phê phán", "nghệ thuật vị nghệ thuật" rồi "nghệ thuật vị nhân sinh"... Trong suốt những năm đi học tôi gần như chỉ được "nhìn" ông qua những ngôn từ hoa mỹ như thế, phải đến gần đây khi bộ sách Danh tác Việt Nam ra đời tôi mới tìm đọc và có cái nhìn rõ ràng hơn về ông. Vẫn là một Nguyễn Công Hoan trào phúng sâu cay như tôi vẫn biết, thêm vào đó là những góc khuất số phận hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Đó là cảnh anh phu xe nghèo khổ bị ả gái ba đào lừa tức tưởi ngay đêm giao thừa. Là gã chủ hiệu buôn đẩy bà mẹ quê ra giữa đường với một đồng hào ván vào đêm mưa gió do sợ bà làm mất mặt kẻ có danh giá như hắn. Là một thằng nhãi con bị đánh gần chết do ăn quỵt một bát bún riêu bởi những kẻ cho mình là "nghĩa hiệp" tự thêu dệt nên tội ác tày trời của nó... Dưới ngòi bút Nguyễn Công Hoan đủ hạng người trong cái xã hội giao thời giữa thủ cựu và tân thời lần lượt xuất hiện. Họ có thể giàu hoặc nghèo, cũng có thể là người thượng lưu hoặc kẻ cùng khổ. Họ có khi rách rưới cùng cực hoặc sang trọng hào hoa, lại có người bứt rứt vì ám ảnh tân thời một cách thái quá. Giữa họ tưởng chừng không có gì liên quan đến nhau nhưng mỗi người lại là một mảnh ghép hoàn chỉnh vào bức tranh xã hội thời ấy. Cái bức tranh mà ta vẫn gọi là "một tấn trò đời". Thiếu ai thừa ai dường như đều khiến bức tranh ấy mất đi màu sắc sinh động nhất vậy. Mỗi mảnh ghép trong tranh ấy đều có tài khiến tôi kinh ngạc, bởi người ta nói nói cười cười nhưng có khi đang toan tính lọc lừa chính người chồng người vợ, người bạn thân nhất của nhau. Người ta bày ra sự hiếu nghĩa tột độ nhưng đằng sau bức màn che lại chính tay khiến mẹ già nhọc nhằn nuôi mình uất ức mà chết. Người ta vì giữ khách xem trò mua vui mà không để đứa con là kép chính biết cha anh ta đã qua đời, đơn độc trong căn phòng nhỏ. Vì tiền. Vì sĩ diện. Vì cái gọi là ái tình... Người ta có thể vì trăm nghìn lý do mà làm đủ trò lừa lọc xấu xa. Đấy, cái xã hội mà ai cũng cho là hoàn hảo thực ra là thế đấy. Nguyễn Công Hoan đã vô cùng tinh tế khi dùng tiếng cười để mỉa mai cả một xã hội hào nhoáng bề ngoài. Qua văn ông tôi có thể cười đó nhưng rồi lại buồn bã ngán ngẩm chính những kẻ mình vừa cười cợt ngay được. Bởi bản chất con người dù là thời xưa hay nay thì vẫn vậy. Thế nên dẫu câu chuyện ông kể đã xảy ra rất lâu nhưng đến giờ lại vẫn như còn hiển hiện đâu đó xung quanh chúng ta...
Loading 1