Thương Nhớ Mười Hai
by Vũ Bằng
6 reviews
Có 9 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Thương Nhớ Mười Hai

Hana Hanhhan đã review

Nếu có phải xa Hà Nội có lẽ hành trang của tôi sẽ có rất nhiều sách, một trong đó, quyển không thể nào thiếu mặt là Thương Nhớ Mười Hai của Vũ Bằng. Cuốn hồi ký này ông viết trong mười một năm, góp nhặt từng chút nhớ thương về cố hương của ký ức.

Ai đi xa rồi mới biết, nhớ lắm, nhớ khôn cùng từng màu trời, cơn gió quê hương. Đôi khi đang ở giữa cái nắng vàng miền Nam lòng lại da diết mong một cơn gió bấc mưa phùn trên đất Bắc. Có khi đứng trước gió biển dập dìu lại ngóng chờ ngày về chịu cái rét cắt da cắt thịt ở quê.

Ấy là tôi chỉ xa nhà vài ngày, vài tuần còn thế thì ngày đó Vũ Bằng tha hương đến hai mươi năm phải khổ sở đến chừng nào?

Tất cả nỗi nhớ niềm thương tha thiết ấy được ông dồn vào một cuốn hồi ký, cuốn sách chia ra từng tháng, từng dịp. Tưởng chỉ là cách liệt kê những hoài niệm cũ, nhưng không, nó còn là cả quá khứ, cả tâm tưởng của người đi xa mà lòng vẫn khôn nguôi hướng về phía Bắc.

Ở đó tháng Giêng có có ánh trăng non trong vắt, ở đó tháng Ba có cái rét nàng Bân ùa về không cần báo trước, ở đó tháng Năm, tháng Bảy, tháng Mười... đều gợi lên những cảm xúc rất riêng bởi mỗi tháng mỗi mùa đều có chút khác biệt. Đôi khi là cơn gió mang đến tình tự khác, có lúc lại là ánh trăng tháng này vừa sáng vừa nghiêng hơn, thú hơn tháng trước.

Cõi lòng người xa quê được ông kể ra tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Xót xa nhất là những tưởng niệm về đêm hai vợ chồng dắt nhau tản bộ hoặc khi người vợ dịu hiền khe khẽ kể cho chồng nghe tích lễ Vu Lan, chuyện ngày Song Thập...

Vũ Bằng nhớ từng món ăn đất Bắc, từng phong vị đã nếm trải phần nhiều có lẽ cũng vì nhớ kỹ, gói kỹ theo hành trang sự tảo tần, yêu chiều của người vợ tào khang ấy. Bà hiện lên trong văn ông nhẹ bẫng qua một nụ cười, một cái nắm tay xiết chặt. Cái tình của bà với ông đượm trong từng món ăn bà nấu, từng con cá rô ron rán giòn vàng ruộm, từng bát canh rau cần tôm he thơm nhẹ như gió trời. Còn ông, tình của ông với bà không cần nói cũng đủ để say, bởi nó là nỗi nhớ dâng lên, quẩn quanh trong từng câu từng chữ, là niềm thương da diết ông mang theo hai mươi năm trời lưu lạc trên đất khách.

Cách nhau chỉ một đường vĩ tuyến mà như xa cách chân trời góc bể xa xôi. Lòng người xa quê sao mà thương mà tội, tích tụ từng ngày đến khi nhìn lại hóa ra đã "như thể là khúc gỗ bị mối ăn, mục nát từ lúc nào không biết." Dẫu thêm bao nhiêu năm nơi phồn hoa đô hội rồi anh chàng tha hương ấy liệu có thể nào nguôi nỗi nhớ cảnh cũ người xưa chăng?

Đất Bắc gần lắm mà sao xa đến thế trời ơi...



Review khác về sách này 5
Quyển này mình đọc siêu chậm, siêu siêu chậm, quả thực muốn đọc nhanh cũng không được. Mười hai tháng, là mười hai vẻ đẹp văn hóa, xã hội về Bắc Việt thân thương, mà một người xa quê như tác giả, l... chi tiết
Đôi khi tôi thấy hậm hực trong lòng khi nghe người khác so sánh miền Nam thế này, miền Bắc thế kia. Hài miền Nam là "xàm", hài miền Bắc mới sâu cay. Món ăn miền Bắc mới đậm vị, mới đúng kiểu, miền ... chi tiết
Lần thứ 4 mua một cuốn sách. Lần mua tặng, lần không nhớ ai mượn luôn, lần ba thì vẫn giữ nhưng bị mọt gặm xíu, còn lần này mua vì quá thích cái bìa. ^^Vẫn nhớ lần đầu tiên biết đến "Thương nhớ Mườ... chi tiết
 Thương nhớ mười haiVũ BằngNỗi lòng kẻ ly hương cho dù là ai đi nữa cũng là sự khắc khoải nhớ thương người xưa cảnh cũ ở cố hương, nhất là cố hương ấy lại là Hà nội_ đất kinh kỳ ngàn năm văn vật, t... chi tiết
Tác phẩm nói lên đúng cảm xúc của tác giả về nỗi nhớ Bắc Việt, và cũng là nỗi nhớ người vợ nơi xa. Nỗi nhớ, tình yêu đó được thể hiện rõ nét trong mười hai tháng trong năm. Đọc mỗi 1 trang là bị cu... chi tiết