Kiếp Sau
by Marc Levy
6 reviews
Có 17 chủ sách đang sở hữu sách này trên OBook, bạn có thể

Review sách Kiếp Sau

Hana Hanhhan đã review
Nay vô tình đọc lại bài viết cũ về cô gái tôi yêu nhất nên quyết định đưa lên đây. Nó không phải là review tác phẩm mà chỉ nói riêng về người con gái tôi thương đến mức từng rơi nước mắt. Hồi đó khi viết bài này bị rất nhiều bạn tỏ ra khinh miệt tại sao tôi lại chọn một nhân vật như thế để viết. Chính tôi cũng không đưa ra một lý do nào. Không phải vì tôi không thể mà chỉ là tôi không muốn. Yêu một ai đó nào cần lý do gì chứ :) [Anna của Marc Levy, Anna của Kiếp sau và Anna của tôi Tôi luôn tự hỏi, Anna đã cảm thấy ra sao khi ngồi trong xưởng vẽ và xem những bức ảnh cho thấy vị hôn phu của mình đang ngày càng tiến gần hơn về phía cô gái định mệnh của anh ta. Cô gái của tôi, có phải cô đã có cảm giác muốn dừng lại tất cả hay không? Tình yêu không hề có lỗi. Phải. Nhưng đã bao giờ anh nghĩ về cảm nhận của cô ấy chưa? Cô gái sống cùng anh trong căn nhà nơi khu cảng cũ, cô gái đã từng là vị hôn thê của anh, cô gái anh từng yêu và muốn lấy làm vợ trước khi anh gặp gỡ định mệnh của mình. Phải, cô ấy là Anna Valton, cô gái mà dù anh đã không còn yêu, nhưng tôi lại yêu thương rất nhiều, Jonathan ạ. Tôi luôn biết cô gái “mỗi khi rời cọ vẽ lại thích đốt một điếu thuốc, tới ngồi bên một trong những bậu cửa sổ bằng gỗ, nơi tầm nhìn trải rộng ra khắp bãi vịnh, bất kể thời tiết thế nào, cô cũng nâng những cánh cửa sổ có thể kéo lên dễ dàng nhờ những sợi dây gai, và hít lấy không khí êm dịu pha trộn giữa mùi thuốc lá với cái ẩm ướt do biển mang lại” không thể nào lại là người đáng bị đối xử tồi tệ. Có thể cảm nhận của tôi về cô ấy chỉ mang tính chất phiến diện, cũng có thể nhiều người cho rằng cô ấy không đáng để đồng cảm sau những gì đã làm để ngăn cản tình yêu của Jonathan và Clara trong từng ấy thời gian, nhưng, tôi không hề đồng cảm với cô ấy. Thực sự là thế, tôi không sống đủ lâu hay từng có kinh nghiệm về ký ức lưu giữ từ kiếp trước để tự cho mình cái quyền đồng cảm, tôi, là yêu thương cô ấy. Một việc bình thường giống như hít thở cái bầu không khí man mác mùi biển và mùi thuốc lá của Anna mỗi ngày vậy. Vả lại, tự tôi cũng cho rằng người con gái như Anna sẽ không cần đến thứ gọi là đồng cảm. Cô ấy có đủ lòng kiêu ngạo để sống tốt mà không cần đến những thứ như thế. Tôi có thể cảm nhận tình yêu của cô với người đàn ông đó, dù nó mỏng manh như mối dây liên kết của hai người. Ai có thể bảo cô chưa từng yêu? Ai có thể bảo cô chưa từng được yêu? Nếu không từng yêu cô liệu anh ta có thể nhớ đến cô ngay khi vừa đặt chân đến một nơi xa lạ? Nếu không yêu liệu anh ta có thể “để lòng mình cuốn theo giọng nói của cô, để có cảm giác như anh đang ở cạnh cô trong xưởng vẽ”? Dù có thể tình yêu đó đã đổi thay, hoặc nói cách khác, cô ấy không phải định mệnh của anh ta nhưng không thể phủ nhận cô ấy từng là người anh ta yêu thương. Tiếc rằng khi tình yêu đó mất đi thì chính cô ấy lại là kẻ bị người ta sẵn sàng vứt bỏ lại đằng sau. Chưa từng có ai hỏi xem cô cảm thấy ra sao, chưa từng có ai quan tâm trái tim cô liệu có đau đớn không. Cả mẹ, người đã là mẹ cô từ hàng thế kỷ trước, người đã kéo cô vào vòng xoáy không có lối thoát đó; cả người yêu, vị hôn phu, người đàn ông đã từng cảm nhận được sự đồng điệu tâm hồn trong những bức tranh của cô. Có lẽ, nhiều người thấy việc cô ấy hồi sinh hết lần này đến lần khác để phá vỡ hạnh phúc của người khác nhưng đến cuối cùng chính mình lại mất đi tất cả thực buồn cười, rằng cô đáng bị trừng phạt như thế. Nhưng có ai từng nghĩ cô ấy cũng có trái tim, cô ấy cũng bị dằn vặt, cô ấy cũng có thể đau thương? Mặc dù những gì Marc Levy nói về Anna không nhiều, nhưng những lần xuất hiện ít ỏi của cô vẫn đủ để tôi cảm nhận tất cả, cũng đủ để tôi bắt đầu hướng trái tim mình về phía đó. Hình ảnh Anna “tính toán đến từng chi tiết để chuẩn bị cho đám cưới của họ, từ việc chọn giấy để in thiếp mời, hoa bày tiệc trong nhà thờ, các bài phát biểu trong lễ cưới, chọn món cho buổi tiệc rượu trước bữa tối, duyệt buổi diễn thử của dàn nhạc và những bản nhạc họ sẽ chơi trong buổi tối hôm đó”, đôi khi nhớ lại, luôn khiến tôi đau lòng. Đau vì cô đã say mê như thế, đau vì tôi biết chính cô cũng hiểu sẽ chẳng đi đến đâu, những việc đó giống như thứ cuối cùng cô có thể làm cho tình yêu của mình. Không phải níu kéo, không phải gượng ép, càng không phải vì bất kỳ ai. Cô làm vì chính mình, chuẩn bị tất cả cho hôn lễ với một niềm vui lớn lao, có thể, trong đó là tất cả những tưởng tượng, ao ước mà bất kỳ người con gái nào cũng từng hướng tới. Chỉ thế thôi cũng đủ để tôi biết, thực ra, cô ấy cũng như bao người con gái khác, cô yêu, cô mong mỏi một đám cưới tuyệt vời nhất từ trước đến nay với người mình yêu. Điều duy nhất khác biệt là cô lưu giữ trong tâm trí và trái tim những ký ức người khác không biết đến. Lẽ ra để Jonathan và Clara gặp gỡ nhau rồi chen ngang vào, tách họ ra mới là điều mẹ cô mong muốn, nhưng Anna dường như cũng đã từng cố gắng ngăn cản họ ngay từ đầu, khi cô yêu cầu anh ở lại chuẩn bị lễ cưới, tôi tin, cô đã rất thật lòng, và nếu cô thành công thì sao? Sẽ có một hôn lễ trong mơ, sẽ có một gia đình với người đàn ông định mệnh đã dành cho người con gái khác? Hay sẽ hoàn thành thứ ‘nhiệm vụ’ quái quỷ của mẹ cô rồi bắt đầu cuộc sống mới của chính mình? Điều gì cũng có thể xảy ra, nhưng mãi mãi chỉ là ‘có thể’, bởi Jonathan vẫn đến với Radskin, vẫn gặp gỡ Clara, cuối cùng là vẫn rời xa cô, để rồi lại quay về vì giao ước có thể cứu được người con gái anh ta yêu. Khi anh đóng sập cánh cửa trước mặt cô, cô chỉ cười, nụ cười đó khiến tôi thấy chua xót làm sao. Tất cả, trong vô thức đều đã được sắp xếp hoàn hảo. Mẹ cô đã tính toán để cướp đi hạnh phúc của hai con người, chỉ là, bà ấy không tính toán để cô được hạnh phúc. Tôi luôn tự hỏi, Anna đã cảm thấy ra sao khi ngồi trong xưởng vẽ và xem những bức ảnh cho thấy vị hôn phu của mình đang ngày càng tiến gần hơn về phía cô gái định mệnh của anh ta. Cô gái của tôi, có phải cô đã có cảm giác muốn dừng lại tất cả hay không? Vì chính cô cùng mẹ mình là người dẫn anh ta đi con đường đó. Dù có thể, nếu cô không làm, thì một ngày nào đó định mệnh vẫn sẽ đưa tay đẩy anh ta ra xa cô. Và sớm hay muộn, Jonathan vẫn sẽ dừng cái mà anh ta gọi là “diễn trò lễ cưới” cùng cô lại, còn cô, có thể đau lòng, có thể tức giận, nhưng cuối cùng vẫn sẽ phải chấp nhận sự thật. Bởi vì chính bản thân cô cũng biết, khi ai đó không thuộc về mình, thì điều đó là vĩnh viễn. Điều tôi khâm phục nhất ở Anna chính là cô đã dám dũng cảm dừng lại tất cả. Cả yêu, cả hận, cả quá khứ dài dằng dặc sau lưng. Khi bóc trần tất cả trước mắt mọi người có thể cô sẽ mất đi tất cả, nhưng bù lại, cô sẽ có được sự thanh thản trong tâm hồn. Điều đó, có lẽ cần thiết cho cô gái của tôi hơn cả một tình yêu không thuộc về mình. “Yêu và hận chính là cách tạo ra cuộc sống, thay vì chiêm ngưỡng nó”. Nhưng Anna thân mến, mong rằng cô có thể hạnh phúc trong quãng đường sau này, bằng tình yêu, chứ không phải những mối hận thù hay quá khứ đau thương.]